Mai Thanh Hải

"Tin thì tin. Không tin thì thôi!"..

Archive for Tháng Sáu, 2011

TIÊU ĐỜI RỒI EM ƠI

Posted by Mai Thanh Hải trên 29/06/2011

Mai Thanh Hải Blog – Theo dõi binh tình giữ gìn chủ quyền lãnh thổ trên Biển Đông, qua các động thái của các bác (đặc biệt là Ngoại giao) những ngày qua, tự dưng cứ thấy quen quen lời hát “Thì thôi em về…”. Sáng nay, đọc “Bản tin của Tân Hoa Xã 28/6/2011: Trung Quốc thúc giục sự đồng thuận với Việt Nam trên vấn đề Biển Hoa Nam”, thì đúng là hết muốn đi về, năng nói.

Lại khoác balô nhằm hướng Tây Bắc, đi tới những vùng đất xa xôi, gian khó, bình dị và chân tình cho khuây khỏa. Chuyến đi còn hứa hẹn nhiều bài viết dành cho bạn đọc, khám phá những vùng đất, địa danh đẹp tuyệt vời, dọc hành trình “bụi bặm”: Miền Xòe hoa Nghĩa Lộ; vựa lúa thơm Tú Lệ với đặc sản “ăn cơm nắm, tắm cởi truồng”; miền Pơmu đầy huyền thoại Trạm Tấu; ruộng bậc thang Mù Căng Chải; thung lũng Than Uyên giao thoa các nền văn hóa; miền biên ải địa đầu Bát Xát nơi “con sông Hồng chảy vào đất Việt”; SiMaCai xa hút, mệt nhoài…

Lên đường khám phá Tổ quốc mình. Nhanh nhanh kẻo trễ!..
———————————————————-

BẢN TIN CỦA TÂN HOA XÃ NGÀY 28.6.2011

Trung Quốc thúc giục sự đồng thuận
với Việt Nam trên vấn đề Biển Hoa Nam
English.news.cn   2011-06-28 22:42:37

Bắc Kinh, ngày 28-6 (Tân Hoa Xã) – Trung Quốc hôm nay thứ Ba đã kêu gọi Việt Nam hãy thực hiện đầy đủ một thỏa thuận song phương trên vấn đề Biển Hoa Nam [Biển Đông] vốn đã đạt được trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt của Việt Nam Hồ Xuân Sơn vào tuần trước.

“Chúng tôi cùng với phía Việt Nam đã có những cuộc thảo luận tới cùng trên vấn đề Biển Hoa Nam trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt, và hai bên đã thỏa thuận giải quyết những tranh chấp thông qua các cuộc hội đàm hữu nghị và tránh gây nên những động thái có thể làm trầm trọng thêm hay gây nên phức tạp cho vấn đề,” theo lời Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hồng Lỗi tại một  cuộc họp báo ngắn.

Cả hai nước đều phản đối những thế lực bên ngoài can dự vào tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam và nguyện sẽ tích cực hướng dẫn công luận và ngăn ngừa (guard against …) những lời bình luận hoặc hành động làm tổn hại tới tình hữu nghị và sự tin cậy giữa nhân dân hai nước, ông Hồng Lỗi nói.

“Chúng tôi hy vọng phía Việt Nam cũng như chúng tôi sẽ thực hiện đầy đủ sự nhất trí và có được những nỗ lực gìn giữ hòa bình và ổn định trên Biển Hoa Nam,” ông Hồng Lỗi nhận xét.

Trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm mới kết thúc vừa qua của ông Hồ Xuân Sơn, cũng là Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam, ông đã gặp Ủy viên Quốc vụ Đới Bỉnh Quốc và đã tiến hành các cuộc trao đổi với Thứ trưởng Ngoại giao Trương Chí Quân.

Hai bên đã thỏa thuận cùng đẩy nhanh các cuộc hội đàm cho một hiệp định về những nguyên tắc cơ bản hướng tới giải quyết những tranh chấp trên biển giữa Trung Quốc và Việt Nam, đảm bảo hành động nỗ lực hơn để ký kết một thỏa thuận càng sớm càng tốt, theo như một bản thông cáo báo chí từ Bộ Ngoại giao về cuộc họp giữa ông Đới và ông Hồ Xuân Sơn.

Trung Quốc đã nhiều lần tuyên bố về chủ quyền không thể tranh cãi của mình tại các hòn đảo trên Biển Hoa Nam và những vùng biển xung quanh các hòn đảo này.

Những hồ sơ lịch sử của Trung Quốc đã cho thấy rằng năm 1958, chính phủ Trung Quốc đã khẳng định các hòn đảo trên Biển Hoa Nam như là bộ phận thuộc lãnh thổ quốc gia của Trung Quốc, và kế đó Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng đã bày tỏ sự tán đồng trong bức thư ngoại giao ngắn của mình gửi tới Thủ tướng khi đó là ông Chu Ân Lai.  

Chưa từng có sự bất đồng nào từ bất cứ quốc gia nào đối với chủ quyền của Trung Quốc trên khu vực này cho tới những năm 1970, khi các nước bao gồm Việt Nam và Philippines tuyên bố chủ quyền từng phần ở đây.

Sau những cuộc đàm phán và tranh chấp kéo dài, ông Đặng Tiểu Bình đã khởi xướng đề xuất của mình về vấn đề đặt qua một bên những tranh chấp và đề nghị cùng nhau khai thác trong khu vực này.

Tháng 11 năm 2002, Trung Quốc và Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á ASEAN gồm 10 nước đã thông qua một bản Tuyên bố về Cách ứng xử trên Biển Hoa Nam, để đặt ra một cơ sở chính trị cho sự hợp tác thương mại có thể trong tương lai giữa Trung Quốc và ASEAN cũng như hòa hình và ổn định lâu dài trong khu vực.

Tháng 3 năm 2005, ba công ty dầu khí Trung Quốc, Việt Nam và Philippines đã ký kết một bản thỏa thuận tay ba có tính bước ngoặt tại Manila nhằm cùng nhau khai thác các nguồn dầu và khí gas tại vùng Biển Hoa Nam đang tranh chấp. 

Người dịch: Ba Sàm
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011
Lời bình của người dịch: Ối giời … Tiêu đời rồi em ơi?!

Ông Phạm Viết Đào nhận định:

– Trung Quốc đang tìm mọi cách để Việt Nam và Trung Quốc sớm đàm phán nhằm gạt Mỹ ra khỏi tranh chấp Biển Đông, trong khi thượng viện Mỹ vừa thông qua nghị quyết phản đối Trung Quốc ngày hôm qua 28/6.
– Việc ông này nói: “Cả hai nước đều phản đối những thế lực bên ngoài can dự vào tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam”, nghe ra có vẻ xuyên tạc và đánh lừa dư luận. Coi chừng Việt Nam sẽ mắc bẫy và không có cơ hội sửa sai.
– Phải chăng Trung Quốc đang gấp gáp bằng mọi cách đẩy Mỹ ra khỏi tranh chấp Biển Đông và chuẩn bị cho việc đặt giàn khoan khủng bố CNOOC 981?
Tình hình xem ra có vẻ rất phức tạp với ông bạn vàng rất lắt léo này.
Chiều lòng Trung Quốc lúc này sẽ là sai lầm lớn; đừng tưởng sau “Thông tin chung báo chí Việt Nam – Trung Quốc” thì tình hình Biển Đông sẽ tránh được xung đột; nếu Việt Nam kiên định lập trường, thì rất có thể trong tháng 7 tới, Trung Quốc sẽ gây sự (?!). (Nguồn: Phạm Viết Đào-Blog).
 
Nguyễn Xuân Diện: 

Với bản tin chính thức này của Tân Hoa xã (Xin Hua) thì khả năng chắc chắn có một cuộc biểu tình lớn tại HN và Sài Gòn vào cuối tuần.

Không biểu tình thì thôi, nếu đã biểu tình, xin đừng để như ông Đông A đã nói về cuộc biểu tình hôm 26.6 vừa rồi: 
Biểu tình lai rai

Tôi không phải là dân nhậu và kỳ thực cũng không hiểu lối thưởng thức ẩm thực nhậu lai rai. Lối nhậu lai rai có lẽ là một đặc trưng của vùng sông nước Nam bộ. Bắc bộ không có lối nhậu lai rai, cà kê suốt tối. Hai chữ “lai rai” chợt đến với tôi khi tôi thấy hôm nay Hà Nội lại có cuộc tuần hành nho nhỏ chống Trung Quốc lần thứ 4. Kỳ thực tôi cũng không hiểu ý nghĩa thông điệp của những người tham gia tuần hành. Thông điệp chống Trung Quốc đấy họ muốn gửi cho ai? Gửi cho Chính phủ Trung Quốc?  Nếu thế thì làm trò cười cho Trung Quốc bởi vì các cuộc biểu tình ngày càng không to lớn khí thế hơn mà trái lại nhỏ đi ỉu xìu. Như thế khác nào là một khẳng định với Trung Quốc rằng người Việt Nam càng ngày càng không quan tâm tới chuyện chống Trung Quốc, tinh thần chống Trung Quốc càng ngày càng đi xuống.[…]

Nếu các cuộc biểu tình ngày càng xỉu đi thì không ai lại tổ chức tiếp làm gì, bởi vì nếu tổ chức tiếp, thông điệp của chúng mất hết ý nghĩa. Những người tham gia tuần hành có lẽ không bao giờ nhận ra được ý nghĩa thông điệp như vậy của một cuộc tuần hành hay một cuộc biểu tình. Cứ xem các nước trên thế giới, không ở đâu có kiểu biểu tình lai rai như ở Việt Nam. Biểu tình lai rai đúng là một kiểu tố chất của những người chưa trưởng thành về chính trị. (Nguồn: ĐÔNG A-blog).


Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »

ĐẾCH NÓI NỮA, KHÔNG LẠI BẢO… PHẢN ĐỘNG.

Posted by Mai Thanh Hải trên 28/06/2011

Mai Thanh Hải Blog – “Đầy cái vì sợ mà không dám nói đúng sự thật!. Đến lúc buộc phải nói, thì muộn mẹ nó rồi!” – Câu nói tưởng như rất… Chí Phèo của anh nông dân vùng chiêm trũng vất vả, xa xôi, chỉ được tiếp nhận thông tin qua đài báo, tivi và cũng chỉ “nhận xét, đánh giá” sự vật – hiện tượng thông qua tivi, báo đài… nhưng lại là “đúc rút” xót xa, đau đớn đến lặng người, trong mỗi người, về “nhân tình, thế thái”.


Người bạn nông dân mà Thầy giáo/ Văn sĩ Mai Tiến Nghị (Cua Rận Blog) kể dưới đây, càng khiến nhiều người thấm thía: “Đừng có nghĩ nông dân là cục đất, vứt lăn lóc, nhào nặn mỏi tay. Cục đất mà đến lúc nói năng, khối người chẳng còn hàm răng mà nhá cơm”.

Trân trọng giới thiệu bài viết của tác giả Mai Tiến Nghị (sinh năm 1954, đang học Khoa Toán, Đại học Sư phạm Hà Nội, thì vào bộ đội (1971) và chiến đấu trong chiến trường miền Nam cho đến ngày giải phóng, ở 1 trong những mặt trận ác liệt – gian khổ nhất: Quảng Đà).  Tác giả Mai Tiến Nghị hiện đang dạy học tại Trường THCS Hải Phúc, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định và như tác giả nói vui cùng Mai Thanh Hải Blog “Là dân ĐHSP Toán, nhưng thỉnh thoảng đá… viết văn chơi. Cũng chưa có nhiều thành công nhiều trên văn nghiệp”… Cảm ơn tác giả đã chia sẻ với bạn đọc Mai Thanh Hải Blog.
——————————————-

             LÝ SỰ CÙN

Hắn lăn ra nhà rồi gào tướng lên: “Mả bố nhà chúng nó, đến ti vi mà cũng nói sai, nói ngọng!“. Mình chả hiểu ra làm sao: “Thằng này điên chắc!. Ti vi nó nói thế nào, kệ nó. Việc gì mày phải nằm lăn ra chửi bới?“. “Nhưng mà tức lắm! Tức không chịu được vì ti vi ngọng!“. “Nó nói ngọng cái gì?“. “Không banh tai ra mà nghe, còn phải hỏi?. Dự báo thời tiết đấy. Phía đông Bắc Bộ trời nhiều mây có mưa dào dải dác. Lộn cả ruột!“. “Ừ nhỉ!. Nhưng đấy là người ta nói tiếng Hà Nội, tiếng nói chuẩn của cả nước!” – Mình công nhận, nhưng còn cố bào chữa cho… “mưa dào dải dác“.

Hắn gầm lên, xổ một tràng: “Này tao bảo!. Đã ngu thì bảo là ngu. Lại còn cố mà bào chữa. Vậy trong từ điển thừa ra chữ e rờ à?. Đài của Nhà nước mà còn nói sai thì ai nghe. Đây nhá: Đọc chuyện đêm khuya, nhân vật bà Rơi nó đọc thành bà Dơi. Cái tên Rơi các cụ đặt là từ việc bà ấy bị đẻ rơi ngoài đường. Nhưng nó đọc là bà Dơi, người ta lại nghĩ bà ấy lăng nhăng dơi chuột. Ngu là ở chỗ ấy!“…

Mình còn cố vớt vát: “Thì cái tên quan trọng đếch gì. Vả lại người ta nói đã quen mồm rồi!“.

Hắn độp lại ngay: “Quen cái chó gì?. Quen mồm vậy, mà đã đứa nào dám đọc là… Tô Huy Dứa, có mà chết cha nhà nó. Chết từ Tổng Giám đốc trở xuống chứ chuyện bỡn à?. Vẫn phải cong lưỡi lên mà đọc cho ra… Tô Huy Rứa!“.

– Vậy ra là họ sợ mà phải đọc đúng?..


– Đếch phải. Có cái vì sợ nên nói không đúng thành thử dễ hiểu nhầm!.

Mình nghĩ: “Thằng này lên cơn rồi nói bậy. Làm gì có chuyện đó?“.

Hắn như biết ý nghi ngờ ấy, nên xoay người, nằm nghiêng thì thào: “Đầy cái vì sợ mà không dám nói đúng sự thật!. Đến lúc buộc phải nói, thì muộn mẹ nó rồi!“.

Mình cố gặng hỏi. Hắn đã định trả lời, nhưng lại tặc lưỡi: “Thôi! Tao đếch nói nữa, không có lại bảo tao là phản động!“…

Rồi hắn ngồi dậy, phủi đít. Về!..

Posted in VĂN HÓA - XÃ HỘI | Leave a Comment »

ĐI ĐÂU CŨNG GẶP… QUỐC HUY VIỆT NAM SAI CHUẨN

Posted by Mai Thanh Hải trên 27/06/2011

Đúc Quốc huy tại 1 làng nghề truyền thống
Mai Thanh Hải Blog – Câu chuyện Quốc phục, Quốc ca… đã từng gây ra những cuộc bàn cãi, tranh luận đến đau đầu trên báo chí. Hôm nay, chuyện “Quốc huy sai” lại khiến nhiều người giật mình và không thể không lo lắng cho cái gọi là Quốc thể – Quốc gia hiện tại.
Bài viết đăng trên VTC News và chỉ đích danh: Lúa nếp Việt Nam trên Quốc huy biến thành… lúa mì. Liệu sau vụ việc này, các Quốc huy sai có được chỉnh sửa, giống như các văn bằng của Đại học Huế cũng bị sai cơ bản, với những lỗi rất ngớ ngẩn và khi báo chí lên tiếng, người ta đành bỏ ra đống tiền để sửa sai.
——————————————-
SAI TRÊN QUỐC HUY: LÚA NẾP THÀNH LÚA MÌ
(27/06/2011 06:41)
Minh chứng về Quốc huy đúng – sai
(VTC News)– Những lỗi sai trên Quốc huy có thể xuất hiện trên nhiều văn bản, tài liệu như bằng huân huy chương, các chứng chỉ, bằng khen, trên báo chí, trang thông tin điện tử, trên các trụ sở cơ quan nhà nước ở Trung ương và địa phương…

Bà Đặng Thị Bích Ngân, PGĐ Nhà Xuất bản Mỹ thuật, kiêm TBT Tạp chí Mỹ thuật lắc đầu ngán ngẩm khi nói về những lỗi sai thường gặp trên Quốc huy – biểu tượng của Quốc gia, dân tộc Việt Nam.

“Không thể tin được khi hình Quốc huy trên nhiều văn bản, tài liệu như bằng huân huy chương, các chứng chỉ, bằng khen, trên báo chí, trang thông tin điện tử, trên các trụ sở cơ quan nhà nước ở Trung ương và địa phương… từ trước đến nay thường không giống nhau. Mỗi hình Quốc huy mỗi vẻ, không đồng nhất theo một mẫu”.

Là một người tâm huyết với nền mỹ thuật nước nhà, ĐBQH Khóa XI, họa sĩ Trần Khánh Chương (Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam) đã không ít lần lên tiếng về câu chuyện của tấm hình Quốc huy.

Sai trên Quốc huy: Lúa nếp thành lúa mì.

Cạnh mẫu quốc huy bản chuẩn (ở giữa, hàng trên) là hàng loạt các mẫu Quốc huy sai nhưng vẫn được sử dụng trên Huân chương, văn bằng cấp Bộ, tờ báo Trung ương, các cơ quan Bộ, cơ quan tỉnh… đã khiến nhiều chuyên gia đau xót

Ông chia sẻ: Không thể tưởng tượng được trong khi ở hơn một vạn xã, gần 1.000 huyện và hàng ngàn đơn vị hành chính, cơ quan, công sở… trong cả nước có nhu cầu sử dụng biểu tượng Quốc huy thì đến nay, mẫu biểu tượng vốn được coi là rất đỗi thiêng liêng này vẫn đang tồn tại muôn hình vạn trạng.

Họa sĩ Trần Khánh Chương tặc lưỡi khi nói ngay cả đến các cuốn sách luật có in mẫu Quốc huy cũng bị làm sai, thậm chí đó đều là những nhà xuất bản có uy tín.

Ông cũng lấy ngay ví dụ trên Quốc huy ở bìa cuốn Kỷ yếu kỳ họp thứ 2- Quốc hội khóa XI không phải là những bông lúa (nước) với màu vàng quen thuộc, hạt thuôn nhỏ mà lại là lúa mì (trắng); hình bánh xe cũng chỉ có 6 răng cưa thay vì đủ 10 răng cưa như thường thấy.

Pháp lệnh Vệ sinh an toàn thực phẩm in mẫu Quốc huy bị bóp chiều ngang, kéo dài về chiều dọc. Trong khi cuốn “Pháp lệnh ưu đãi người có công” lại in mẫu Quốc huy “phình” về chiều ngang…

Thậm chí, ông Chương còn cho biết mẫu Quốc huy ở một số Đại sứ quán Việt Nam ở nước ngoài cũng bị sai. Trong một lần tới thăm Đại sứ quán Việt Nam tại Hà Lan, ông phải giật mình khi phát hiện trên hình Quốc huy Việt Nam không phải là hình bông lúa nếp mà lại thay vào đó là hình bông lúa mì. Bên cạnh đó, kích thước của dải lụa, ngôi sao cũng không cân đối, không có tính thẩm mỹ.

Ông Chương cũng cho rằng, lỗi sai trên Quốc huy khá phổ biến và có thể bắt gặp ở bất cứ nơi đâu, thậm chí như Quốc huy ở Phủ Chủ tịch hay Quốc huy treo tại Hội trường Ba Đình cũ cũng là những mẫu Quốc huy chưa chuẩn.

Không cần đến con mắt của các nghệ sĩ, ngay cả những người dân bình thường cũng có thể phát hiện lỗi sai trên Quốc huy với những lỗi cơ bản như: hình bánh xe lúc có 6, khi lại 7 răng cưa thay vì 10 răng theo đúng chuẩn, dải lụa thiết kế không đều chỗ to chỗ nhỏ, chỗ lồi chỗ lõm….

Quốc huy không thể tùy tiện.

Bà Đặng Thị Bích Ngân, Phó GĐ Nhà Xuất bản Mỹ thuật cho rằng: “Quốc huy là biểu tượng của 1 Quốc gia, nên việc thiết kế mẫu Quốc huy không thể tùy tiện, qua loa mà phải đảm bảo sự chính xác trong bố cục và tỉ lệ màu”.

Họa sĩ Trần Khánh Chương cho biết: “Để vẽ được một mẫu hình Quốc huy chuẩn, trước đây, họa sĩ Trần Văn Cẩn cùng các học trò đã phải tính toán chi tiết đến từng ly, tỷ lệ giữa ngôi sao với các hạt lúa, cọng lúa, dải lụa phải thật chính xác; kể cả số hạt lúa ở mỗi bên cũng đã được tính toán kỹ, gồm 54 hạt tượng trưng cho 54 dân tộc. Bông lúa được dùng để làm mẫu vẽ cũng phải là bông lúa nếp, hạt to tròn…”

Tuy nhiên, hiện nay việc thiết kế mẫu Quốc huy của các cơ quan thường được giao cho các Cty thiết kế không có chuyên môn. Họ có thể thiết kế “tùy hứng” dẫn tới mẫu Quốc huy, khi được in ra thì chỉ nhang nhác giống mẫu Quốc huy chuẩn. Bên cạnh đó, các nhà thiết kế cũng không có điều kiện tìm hiểu và tiếp cận với mẫu Quốc huy chuẩn, nên dẫn tới những sai sót không đáng có như trên.

Ông Chương cho rằng, ngay cả khi đã có một mẫu vẽ Quốc huy chuẩn, nhưng khi đem đắp nổi cũng rất dễ xảy ra sai sót, do việc đắp nổi phải thông qua nhiều giai đoạn khác nhau, chỉ cần một công đoạn không chính xác, cũng dẫn tới mẫu Quốc huy cũng không hoàn chỉnh.

Theo ông Chương: “Nhà nước nên giao việc thiết kế và sản xuất mẫu Quốc huy chuẩn cho một Cty với sự tư vấn của các họa sĩ có nghề. Việc thiết kế phải đảm bảo các chi tiết đúng vào các ô, các vị trí theo mẫu trước đây, họa sĩ Trần Văn Cẩn đã vẽ hoàn thiện. Khi đã có bản thiết kế hoàn chỉnh, thì cần phải sản xuất mẫu Quốc huy hàng loạt với những kích cỡ khác nhau, bằng chất liệu đồng, composite.”.

Nhà nước cũng cần đầu tư kinh phí để sản xuất các mẫu Quốc huy chuẩn với các kích thước khác nhau để gửi tới từng cấp xã, huyện của 64 tỉnh thành trên cả nước để cùng thống nhất thực hiện.

Bên cạnh đó, mẫu Quốc huy chuẩn cũng cần được công bố trên báo mạng, trên các trang thông tin của Chính phủ, Nhà nước và đưa vào các Công báo để phổ biến rộng rãi hơn tới quần chúng nhân dân.

Phạm Thịnh

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »

"QUAN HỆ VIỆT – TRUNG PHÁT TRIỂN LÀNH MẠNH, ỔN ĐỊNH"…

Posted by Mai Thanh Hải trên 27/06/2011

Mai Thanh Hải Blog – Xin nói trước, cái nội dung này nằm nguyên xi trong Bản tin do TTXVN phát chiều hôm qua nhé. Đọc xong, mình tắt máy tính ngay tức khắc, ra ngoài vỉa hè làm cốc bia hơi Hà Nội cho… mát ruột, mát gan và mát luôn cái đầu.
———————————–

THÔNG TIN BÁO CHÍ CHUNG VIỆT NAM VÀ TRUNG QUỐC
26/06/2011 | 14:01:00  

Ngày 25/6 tại Bắc Kinh, Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn, đặc phái viên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam đã gặp Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc, chuyển ý kiến của lãnh đạo Việt Nam tới lãnh đạo Trung Quốc về quan hệ hai nước và tình hình Biển Đông thời gian gần đây.

Ủy viên Quốc vụ Đới Bỉnh Quốc đã trình bày lập trường và chủ trương của phía Trung Quốc về việc phát triển quan hệ song phương và vấn đề trên biển. Trước đó, Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn đã hội đàm với Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc Trương Chí Quân.

Hai bên cho rằng, quan hệ Việt-Trung phát triển lành mạnh, ổn định, đáp ứng nguyện vọng chung và lợi ích căn bản của nhân dân hai nước Việt-Trung, có lợi cho hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực.

Hai bên nhấn mạnh cần kiên trì đưa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc phát triển theo đúng phương châm 16 chữ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần 4 tốt “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.

Hai bên khẳng định, cần tích cực thực hiện nhận thức chung của lãnh đạo hai nước, giải quyết hòa bình các bất đồng trên biển giữa hai nước thông qua đàm phán và hiệp thương hữu nghị; áp dụng biện pháp có hiệu quả, cùng nhau duy trì hòa bình và ổn định tại Biển Đông; tăng cường định hướng đúng đắn dư luận, tránh lời nói và hành động làm tổn hại đến tình hữu nghị và lòng tin của nhân dân hai nước; đẩy nhanh tiến độ đàm phán để sớm ký kết “Thỏa thuận về các Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc”; thúc đẩy việc thực hiện “Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và các công việc tiếp theo, cố gắng sớm đạt tiến triển thực chất./.

(TTXVN/Vietnam+, Đọc ở đây)

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »

NGÔI SAO SÁNG…

Posted by Mai Thanh Hải trên 27/06/2011

Đinh Vũ Hoàng Nguyên – Mình đi nhậu, lúc về tới nhà đã khuya. Mình rón rón mở cửa vào nhà, rón rón…

Bất thình lình “nó” hiện lên. Mặt nó bằm bằm không khác gì… “túi bom”.

Ngay lập tức, mình dồn công lực, hát tha thiết, ngân nga như Trọng Tấn: “Vợ là một ngôi sao sáng, sáng nhất trong muôn vì sao, giữa trời tối đêm mịt mùng!.. Ôi vợ của tôi ơi! Mãi mãi ơn ng… ư… ờ…i!“.

Bị ăn quả phủ đầu, “nó” không kịp nhịn, nó phì ra cái… cười.

Posted in VĂN HÓA - XÃ HỘI | Leave a Comment »

2 SAO, 4 SAO…

Posted by Mai Thanh Hải trên 26/06/2011

Mai Tiến Nghi – Mình nhập ngũ cuối năm 1971. Một ông giáo già học cùng lớp Sư phạm với mình bảo: “Tướng mày vào bộ đội, phải lên đến Đại tá 4 sao, 2 gạch!”.

Sáu tháng sau, mình được phong binh Nhất.

2 sao trơn trên quân hàm. Cũng thấy oai oai, ít nhất cũng hơn những thằng đi cùng đợt, vẫn còn binh Nhì 1 sao. Nhưng nhìn mấy ông đeo 4 sao đè gạch bạc mà mơ… Lại nghĩ về lời tiên tri của bác giáo già.

Tháng 7 năm ấy, mình được điều lên Quân lực Trung đoàn. Vì viết chữ đẹp và ngoan ngoãn chứ cũng chẳng tài cán gì.

Lại nhận được quyết định phong quân hàm Binh Nhất lần nữa. Giời ạ!. Có ai oai như tôi không. 2 lần được phong quân hàm binh nhất. Lần này được phát kèm bộ quân hàm hẳn hoị

Mình về hì hục tháo sao ở quân hàm cũ, cài thêm vào bộ quân hàm mới và hãnh diện đeo lên. Mình đã có 4 sao mỗi bên ve áo. He! He!.

Đeo 4 sao trơn không ra binh mà cũng không ra tướng. Cổ đầy những sao là sao. 2 bên 8 ngôi chứ có ít đâu. Giá có viền xung quanh là cấp Đại tướng – ác liệt nhất toàn quân, hoặc ít ra cũng phải có gạch bạc (Đại úy, Đại tá), nhưng trơn tuột 4 sao chẳng ra cấp gì. Ai hỏi: “Sao lại đeo vậy?”. Mình bảo: “Vì 2 lần phong Binh Nhất nên phải gấp đôi số sao của Binh Nhất!”.

Mấy lão trong Ban bảo: “Đồ xỏ lá!. Đồ mất dạỵ!”. Mình làm như không nghe thấy. Ông Trưởng Tiểu ban Quân lực bắt mình phải tháo bớt 2 sao. Kệ! Mình vẫn để nguyên.

Tuần sau, lúc đi ăn cơm, mình gặp ông Vượng-  Trung tá Trung đoàn trưởng. Một vị chỉ huy khét tiếng nghiêm khắc.

Mình lúng túng định… chuồn, nhưng ông ấy nhìn thấy mình có dáng vẻ khả nghi, bèn gọi giật giọng: “Thằng kia! Lại đây!”.

Mình đành phải đến gặp, 2 tay bắt chéo qua ngực, giả vờ gãi tai gãi mặt để che ve áo, bộ dạng lúng túng…

Ông ấy càng nghi hơn: “Nghiêm! Mày đứng nghiêm xem nào! Lính tráng gì mà điệu bộ như thằng chết toi! Không học điều lệnh à?”. Đành phải đứng nghiêm. Sợ đến sắp… vãi đáị Ông ấy nhìn mình từ đầu đến chân, rồi từ chân đến cổ và dừng lại ở đó… Đột nhiên vị Trung đoàn trưởng đứng nghiêm, giơ tay lên: “Chào! Chào Đại Binh 4 sao!”…

Tất cả mọi người có mặt ở nhà ăn Trung đoàn bộ cười ồ lên. Mình chỉ thiếu nước chui xuống đất.

Rồi ông ấy bỏ đi. Thoát rồi!. Nhưng lại lo khéo phen này bị kỷ luật, tước Quân tịch chuyển sang Trại cải tạo thì toi…

Đêm ấy không ngủ được. Nghĩ mọi phương án xấu nhất có thể xảy ra…

Sáng hôm sau mình bị gọi lên Ban Chỉ huỵ. Chết rồi!. Phen này chắc chết… Ông Vượng không có ở Ban Chỉ huy. Tham mưu Trưởng trao cho mình 1 tờ quyết định.

Mình được phong Hạ sĩ. Nhưng bị điều xuống đơn vị chiến đấu làm Tiểu đội trưởng, chuẩn bị lên đường vào Nam. Ối giời ơi!..
….

Tháng 9 năm ấy, mình vào đánh nhau ở Quảng Đà (Quảng Nam – Đà Nẵng bây giờ). Cũng mấy lần được là Dũng sĩ, được Bằng khen… Đơn vị thông báo về địa phương. Gia đình làng xóm tự hào lắm.

Năm 1976, mình ra quân với quân hàm Trung sĩ: 2 sao đè gạch vải vàng. Vẫn còn dư ra mỗi bên 2 saọ Nhân 2 bên là 4.

Bây giờ mình vẫn giữ 4 ngôi sao dư ra làm kỷ niệm. Nhớ lời bác giáo già, thỉnh thoảng vẫn cứ nằm mơ đeo quân hàm 4 sao 2 gạch bạc…

Posted in QUÂN SỰ-QP, TƯ LIỆU - TÀI LIỆU | Leave a Comment »

MÌNH SỢ…

Posted by Mai Thanh Hải trên 26/06/2011

Thanh Chung Blog – “Em phải đi đến nơi, dù muộn cũng phải nói với nhau…”.

Hôm rồi, mình nhận được tin nhắn của 1 người quen cũ: “Dạo này, tụi mình có sở thích sáng Chủ nhật hẹn nhau đi uống càphê Cột Cờ và hít thở không khí ở khu vực vườn hoa chỗ ông Lê Nin đứng”. Anh bạn mình là người hài hước. Truyền thông báo chí “lề phải” “lạng lách”, đi qua khái niệm “biểu tình”, nên anh cũng “mã hóa” luôn cả thông tin “tụ tập đông người tự phát”.

Mấy tuần nay mình cũng có thói quen mới. Tối thứ Bảy (giờ NY), ngồi trực tin trong trang nhà anh Ba Sàm. Mình sợ!..

Mình sợ sự im lặng đến căng thẳng tại nơi “hò hẹn” trước giờ G.

Mình sợ những người có chung sở thích “uống cà phê” không đến được cùng nhau.

Mình sợ lẫn trong đám đông có những người không thuộc về đám đông.

Mình sợ có những người bị “cắp nách” mang lên xe thùng.

Mình sợ có những người bỗng nhiên bị tố giác là “tên móc túi”.

Mình sợ những ánh nhìn nghi ngại

Mình sợ sự mệt mỏi chán chường.

Mình sợ sự hoang mang

Mình sợ sự bàng quan,

Mình sợ sự thất vọng

Mình sợ niềm tin không biết đặt vào đâu

Và sợ nhất khi quân xâm lược tràn qua

Mỗi người quay về một hướng…

Sợ mất nhân dân trước khi mất nước.

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »

HẬU QUẢ CỦA "VẤN NẠN BẰNG GIẢ": "QUAN CHỨC LỚN NHỎ TOÀN DÙNG BẰNG GIẢ, KIẾN THỨC GIẢ ĐỂ LÃNH ĐẠO NHÂN DÂN?"…

Posted by Mai Thanh Hải trên 25/06/2011

Mai Thanh Hải Blog – Khi mà các địa phương tới tấp tổ chức các Kỳ họp HĐND đầu tiên của khóa đầu tiên, bầu các chức danh lãnh đạo của tỉnh, đồng nghĩa với việc: Những “tai tiếng” của một số quan chức đầu tỉnh, được đưa ra công luận trước kia, hình như… chìm xuồng.
       Mãi mãi về sau, con cháu chúng ta, khi tra “gúc gồ” mới biết những “chuyện cơ mật”, ví như: UVTW Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Thái Nguyên có “nghề tay trái” là sáng tác thơ – nhạc – viết kịch bản phim, xưng danh Tiến sĩ khi chưa nhận Bằng và tấp nập xe biển xanh theo chân Bí thư về Hà Nội, cùng nhận tấm Bằng Tiến sĩ, trong buổi sáng ngày nghỉ cuối tuần; Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy Yên Bái Nguyễn Văn Ngọc, lấy tiền thuế của dân để đi học “trường giả”, lấy “Bằng giả”, chống lệnh Thủ tướng… mất hết mọi chức vụ, chân – ghế thành cán bộ thường, nhưng vụt phát như Thánh Gióng, được cấp trên nhấc lên chức danh cao hơn: Phó Bí thư Đảng ủy Khối Doanh nghiệp Trung ương (tương đương Thứ trưởng) với đủ quyền lợi, tiêu chuẩn…

Trưa nay, rảnh rang ngồi hầu mấy Cụ Lão thành Cách mạng, cùng toàn cựu UVTW cả. Mấy cụ khề khà vài cốc bia hơi, có tý men, lại quen… quay ra “bàn việc nhớn” và chất vấn: “Mấy cái vụ Bằng cấp của mấy anh lãnh đạo ra sao rồi?”. Mình cũng liu khiu vài cốc theo các Cụ, bốc tý, trả lời thẳng: “Các cụ phải hỏi các anh ấy chứ?”. Bàn bia tự dưng trầm hẳn, ông cụ nhà mình lắc đầu, nói đại ý: “Sẽ đi về đâu, khi tràn lan những tấm bằng Tiến sĩ toàn được mua bằng tiền thuế của dân?. Khi mà quan chức lớn nhỏ toàn dùng bằng giả, kiến thức giả để lãnh đạo nhân dân?”…

Bữa bia cuối tuần giữa buổi trưa Hà Nội mưa lướt thướt, bỗng dưng mất vui. Về nhà, mở máy tính, đọc lại mấy bài viết cũ, tự dưng gặp lại ý của các Cụ trong bài viết của Đào Tuấn, cũng lâu rồi. Thôi thì! Nương nhờ chút thở than! Post lên để mọi người cùng đọc, ngày cuối tuần…
—————————————-

Nếu người đứng đầu Chính phủ đi Hội đàm Cấp cao còn phải dùng “phao”, thì tại sao các Quan chức lại không thể mua Bằng Tiến sĩ?.

Mình còn nhớ như in cảm giác của mình, khi chứng kiến Vị Nguyên thủ Quốc gia, trong lần hiếm hoi được “Hội đàm” với Tổng Thống Mỹ, đã phải dùng tới “phao”. Ông, chốc chốc, cứ xong một câu là lại cúi nhìn xuống “chiếc phao” cầm lăm lăm trong tay. Hình ảnh này được truyền tới hàng chục triệu dân Việt Nam và hàng tỷ người dân trên toàn thế giới.

Chúng ta hãy lật giở lại quy trình: Học sinh từ bé đã phải học theo kiểu “để thi”. Sự tồn tại của những cái “chợ phao” trong khu Bách Khoa và ở tất cả những Cửa hàng photocopy, là một minh chứng cho một nền Giáo dục thi cử “không thể không phao”. Và phải chăng chuyện những tấm Bằng Tiến sĩ bây giờ (hay nhục nhã hơn, việc dùng phao của Thủ tướng), chỉ là sản phẩm của nền Giáo dục đó?.

Câu chuyện tấm Bằng Tiến sĩ của Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái, không đợi đến khi có kết luận chính thức, cũng biết đó là bằng giả. “Không một trường nào trên thế giới, có thể đào tạo Tiến sĩ trong chỉ 6 tháng cả!” – Một quan chức của Bộ Giáo dục và đào tạo đã nói thế, và chúng ta cứ tin là như thế đi. Huống chi, cái Trường cấp bằng cho vị Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái, đã được phanh phui là đã bị cấm từ lâu và tất cả những tấm Bằng mà nó sinh ra đã không còn được nước Mỹ (nơi nó đặt trụ sở), chấp nhận từ 7 năm, trước khi ông Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Nguyễn Văn Ngọc “lấy Bằng”.

Ông Nguyễn Văn Ngọc (trái) nhận quyết định về TW

Sau ông Ngọc, lại đến chuyện Bằng giả ở Long An, với con số chỉ có 6/96 trường hợp kiểm tra là có bằng thật, 90 trường hợp còn lại không học vẫn có Bằng. Những người chưa đi học ngày nào thì “sau một đêm” có Bằng cấp 3. Những người đến tiếng Việt còn chưa sõi, một chữ bẻ đôi không biết vẫn có Bằng ngoại ngữ: Chủ tịch MTTQ Bằng giả, Công an Bằng giả, Bí thư đoàn, rồi đến cả Trạm trưởng y tế, đến Chánh phó Chủ tịch, Chánh phó Bí thư cũng… Bằng giả.

Có một câu chuyện khôi hài đến mỉa mai đang diễn ra tại đây: Ở xã Hưng Điền B (huyện Tân Hưng), Trưởng Công an xã dùng bằng giả, nhưng không thể “đôn” Phó Công an lên thay thế vì vị Phó này cũng dùng bằng giả. Giả nhiều, giả dầy, giả cả đám, đến nỗi nhiều nơi không thể xử lý những cán bộ dùng Bằng giả.

Lý do: “Bỏ người dùng Bằng giả đi rồi, sau đó không tìm được người thay thế”. Nhớ lại là Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Nguyễn Sinh Hùng đã lưu lại… hậu thế lời phát biểu nổi tiếng: “Cách chức đi, kỷ luật đi thì lấy ai làm việc”. Ngẫm lại, hóa ra Chính phủ không phải không biết. Nhưng biết rồi thì cũng chả biết làm gì, trong một nền giáo dục… “bất Nhân”, hay “phi Nhân” này.

Con số các “ông Ngọc” giờ nhiều đến mức, không chóng thì chày, Nhà nước phải ra lệnh: Cấm không cho kiểm tra Văn bằng của quan chức to bé. Bởi với mật độ “100 ông Ngọc mỗi tháng” thế này, đúng là “lấy ai ra làm việc” chứ chẳng chơi.

Câu hỏi đặt ra là: Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Nguyễn Văn Ngọc (nay là Phó Bí thư Đảng ủy Khối các Doanh nghiệp Trung ương) đã làm bằng giả như thế nào?. Làm để làm gì và vì sao phải làm?.

Câu hỏi đầu tiên rất dễ trả lời. Khi ông (hoặc lái xe của ông), ngửa tay nhận 74 triệu đồng từ Ngân sách, có nghĩa là tấm Bằng của ông đã được mua bằng tiền thuế của dân. Vâng, chính xác là tiền thuế của dân, dù trên danh nghĩa đó là tiền thu hút nhân tài, tiền hỗ trợ cán bộ đi học… Nhưng tấm bằng đó làm sao có thể thuyết phục được mình (cũng như đông đảo nhân dân), rằng “phải hy sinh quyền lợi của… đứa con nhỏ nhà mình”, để góp tiền cho các vị đi mua Bằng giả?..

Bởi với cái Bằng giả đó, các vị sẽ làm được gì để trả hết nợ cho những người đang “thuế ngày thuế đêm, thuế trên thuế dưới, thuế trước thuế sau, thuế to thuế bé, thuế mồ hôi thuế nước mắt” (thậm chí cả… thuế máu), để có tiền đóng cho Nhà nước, lấy tiền nuôi các ông ăn học?. Bởi chưng người dân quan tâm đến một vị quan chức ở chỗ “Ông đã làm được gì cho dân?”, chứ không cần gì phải quan tâm xem “Ông là gì?”.

“Tiến sĩ 6 tháng” Nguyễn Văn Ngọc, PBT Đảng ủy Khối DNTW

Phó Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái Nguyễn Văn Ngọc sẽ dùng cái Bằng giả đó làm gì?. “Để cất vào tủ!”- GS. Văn Như Cương trả lời. Vị GS già than vãn về một thực trạng xã hội đang tồn tại tâm lý: Trọng Bằng cấp hơn thực tài. “Câu chuyện “học giả” mong có “chức thật” còn đau đớn hơn, khi xã hội dễ dàng chấp nhận những người đi học Thạc sĩ, Tiến sĩ ở những ngành nghề không liên qua đến chuyên môn của mình. Khi học xong, đem bằng về cất vào tủ” – Ông nói. GS -TS Nguyễn Minh Thuyết thì cho đây là “Thói hiếu danh hám lợi của những người đang giữ cương vị lãnh đạo”.

Câu chuyện bằng giả càng lúc càng nóng khi nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục và đào tạo, GS. Phạm Minh Hạc công bố thông tin động trời: “Từ 2001 – 2004, Bộ cũng đã tiến hành rà soát trên cả nước và phát hiện hơn 10.000 trường hợp quan chức có bằng cấp giả!”…

10.000 quan chức, 4 số 0000. Và sự việc này sau đó đã được “cất kín”. Có lẽ chính sự bưng bít là một trong những nguyên nhân khiến nạn “Học giả-Bằng giả-Chức vụ thật-Tiền thật”, không những không bị dẹp bỏ, mà ngày càng trở nên tinh vi hơn. Giờ đây, không ai biết là trong số 90.000 vị Tiến sĩ, có bao nhiêu là “đồ xịn”, bao nhiêu là “hàng dởm”, khi hết Tiến sỹ Ân 2 tuần, lại đến Tiến sỹ Hải 40 ngày và giờ đây lại đến Tiến sỹ Ngọc 6 tháng. Toàn Quan chức đầu ngành, đầu tỉnh…

Ngẫm thấy cái sự học bị khinh thường quá thể. Nguyên Trưởng Ban Khoa giáo Trung ương, GS TS Phạm Tất Dong phát biểu: Tôi quả quyết tại nhiều cơ quan chính quyền địa phương hiện nay có tới hàng vạn Cử nhân, Thạc sỹ, Tiến sĩ được đào tạo theo “đơn đặt hàng”, để khi cầm tấm Bằng trên tay, họ vẫn không thể viết được một câu văn bản rõ ràng.

Ông Hoàng Thương Lượng-Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái (vừa nghỉ hưu), nói: “Bằng này Bộ Giáo dục đào tạo nước ta không công nhận sử dụng”. Theo ông: “Vấn đề kinh phí thì không phải là lớn, mà quan trọng nhất là giá trị pháp lý của tấm Bằng Tiến sĩ ấy. Rõ ràng trường này nằm trong danh sách lừa đảo. Tỉnh sẽ đối chiếu với quy định đào tạo Tiến sĩ của Bộ để xem xét và quyết định!”… Nhưng rõ ràng, đây mới chỉ là những biện pháp bị động, khi dư luận đã đẩy lời vào mồm, bắt ông phải nói. Và cũng chỉ là để xử lý những “Tiến sĩ bị lộ”. Chứ không phải là biện pháp hay ho mới mẻ gì, để chủ động phát hiện và ngăn chặn tình trạng Bằng giả của quan chức các cấp, các địa phương.

Còn bao nhiêu những “đồng chí Tiến sĩ chưa bị lộ?”. Không ai biết được. Bởi chỉ tính riêng “Trường Đại học ma” (nơi ông Ngọc lấy Bằng Tiến sĩ), đã từng cho… “ra lò” 43 Thạc sĩ và hiện vẫn còn 160 học viên Thạc sĩ khác. Đó là chưa kể tới hàng trăm, chính xác là 120 Thạc sĩ MBA mà “Trường Đại học ma” này phối hợp với Hanoi School of Business “đào tạo” nên.

Để bảo vệ cho “sếp Ngọc”, Giám đốc Viện Nghiên cứu đào tạo Kinh tế – tài chính, ông Nguyễn Thanh Nam  đã hùng hồn khẳng định một chuyện rất kỳ lạ, về tấm Bằng Tiến sĩ của ông Ngọc: “Bảo đảm do Ngoại trưởng Hoa Kỳ lúc đó là bà Condoleezza Rice ký. Kèm theo đó là chữ ký của cả… Tòa án New York, Thống đốc Bang New York. Còn Bằng Tiến sĩ của ông Giám đốc Sở Văn hóa – thể thao  và du lịch Phú Thọ, mà gần đây dư luận xôn xao, còn có cả chữ ký của… cựu Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton”…

Còn nhớ tại diễn đàn Quốc hội khóa XII, Đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông phát biểu: “Ở các nước, người ta đào tạo Tiến sĩ để làm việc trong các Trường, Viện Nghiên cứu. Còn ở nước ta, làm Tiến sĩ là để ra làm… Quan”. Ông Cuông cũng nói thẳng rằng: “Việc này sẽ tạo cho nạn chạy chức chạy quyền phát triển”.

Chính vì “học Tiến sĩ để làm Quan”, hoặc “làm Quan nên học Tiến sĩ để được làm… Quan to hơn”, cho nên ở Việt Nam mới sinh ra những cái “Đề án Phổ cập Tiến sĩ” ở Hà Nội, hay Chương trình đào tạo 20.000 Tiến sĩ của Bộ Giáo dục. Lo ngại của Đại biểu Lê Văn Cuông về “Hội chứng ra ngõ gặp Tiến sĩ”, hoàn toàn không phải là thừa. Và tất nhiên, song hành với nó sẽ là “Vấn nạn chạy chức chạy quyền”.

Cho nên, cái gốc của “Đại nạn Tiến sĩ giả”, chính là lối “tư duy tủ kính” – Một biến tướng của chủ nghĩa lý lịch còn sót lại, một căn bệnh “con nhà” đời mới, hình thức, háo danh đến mức bệnh hoạn.

Một đất nước sẽ ra sao, khi một Nguyên thủ Quốc gia phải cầm phao khi “Hội đàm” với Nguyên thủ nước ngoài?. Sẽ đi về đâu, khi tràn lan những tấm Bằng Tiến sĩ toàn được mua bằng tiền thuế của dân?. Khi mà Quan chức lớn nhỏ toàn dùng Bằng giả, kiến thức giả để lãnh đạo nhân dân?..

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »

"DÍ TIỂU LIÊN" – "ĐI TIỂU TIỆN"

Posted by Mai Thanh Hải trên 24/06/2011

Đinh Vũ Hoàng Nguyên – Có một dạo mình đi vẽ, đến một vùng hơi xa đường quốc lộ, chỗ đó gồm cả người Thái và người Kinh cùng ở. Tại đây, mình gặp một gã giáo viên mặt trắng dáng thư sinh, vốn dạy học ở miền xuôi, phải lên trên này dạy 2 năm do bị kỉ luật. Tuy là thầy giáo văn, nhưng gã rất ghét nói đến văn chương, mà chỉ thích uống rượu và tán chuyện nhắng nhố.

Trông bộ dạng gã như kẻ lánh đời. Mình chợt liên tưởng tới ẩn sỹ Xiến Tóc trong cuốn “Dế mèn phiêu lưu kí”. Nên dùng tên đấy để gọi luôn cho tiện. Xiến Tóc có kể mình nghe vài chuyện ở ngôi trường gã dạy. Dẫu gã đã cam đoan là người thật việc thật, nhưng độ tin cậy đến đâu thì mình không dám đảm bảo. Ghi ra đây chỉ cốt cho vui.
—————-
Câu chuyện một:

Ở trường Xiến Tóc có một cô giáo ngoài 40. Mắt loạn thị. Chẳng may, cô bị vỡ kính. Ở vùng này, tìm được mắt kính thay thế không dễ, nên cô đành để vậy lên lớp.

Hàng ngày, cô cho học trò mở bài trong sách giáo khoa, bảo chúng tự đọc, rồi cho chép những ý cần thiết. Giáo trình dạy cô cũng thuộc hòm hòm. Chỉ nhìn đề bài là áng áng được những gì cần nói. Do thế, mọi sự vẫn suôn sẻ.

Hôm đấy, giờ cô giảng có giáo viên cùng trường đến dự. Nên khác với mọi lần, cô mở sách giáo khoa ra đọc. Trong bài có đoạn: “Anh Phan Đình Giót dí tiểu liên vào lỗ châu mai địch…”.

Do nhìn không rõ chữ, cô đọc “dí tiểu liên” thành “đi tiểu tiện”. Rồi giảng: “Anh Giót coi thường kẻ thù đến mức đái vào chúng. Hành động của anh chính là hiện thân của chủ nghĩa anh hùng cách mạng…”.

Kể đến đây, Xiến Tóc nói:

“Kể như trong sách mà ghi, anh Giót dí … Đại liên vào lỗ châu mai, thì còn anh hùng nữa!”.
.
Câu chuyện hai.

Có một giáo viên cùng trường Xiến Tóc bụng bị chướng lên, đau vật vã. Tiền sử chàng ta đã mổ ruột thừa. Thỉnh thoảng lại đau như thế.

Mình từng phải mổ ruột thừa. Nghe tả vậy, nên đoán, có lẽ chàng giáo viên nọ bị dính ruột. Cái kiểu đau này rất khiếp, người oằn oại, chỉ khi nào thoát khí được ở hậu môn, tức là ruột thông, thì mới khỏi. Trường hợp quá nặng có thể phải mổ.

Vùng đấy xa quốc lộ, tới được Trạm Y tế không đơn giản. Mà dẫu tới được, thì Trạm cũng chỉ là nơi trung chuyển, chứ khả năng điều trị rất hạn chế.

Ở bản Thái có bà lang bị mù, toàn cắt thuốc lấy trên rừng, thuộc loại mát tay. Mấy giáo viên ở Trường bàn nhau đưa thử qua đó.

Bà lang mù nghe có người đau bụng, mới bảo mấy giáo viên đi cùng xuống bếp đun nước. Sau đó kêu bệnh nhân tụt quần. Nghe vậy, mọi người hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn tăm tắp làm theo.

Nước sôi. Bà lang lần lần tay vào háng anh chàng giáo viên. Đột nhiên bà hú lên thất thanh:

“Chết chửa! Đẻ ngược! Đứa bé lòi chân ra đây này!”

Mọi người bò ra cười. Chàng giáo viên đang đau, cũng lộn từ phản xuống đất vì cười. Bụng chợt sôi, đánh rắm một tràng thối um.

Cũng may, nhờ thế là khỏi.
.
Câu chuyện ba.

Có lần Xiến tóc ra suối, gặp một đồng nghiệp nữ trẻ. Cô ta là người Kinh, bình thường ăn mặc như người dưới xuôi; riêng hôm ấy cô lại vận váy của người Thái. Thấy Xiến tóc ngạc nhiên, cô giáo bảo:

“Trời nóng, em mặc thế này ra suối cho nó mát!”.

Mình nghe chuyện, thấy nhạt thếch…

Ngừng một lúc, rồi Xiến Tóc thủng thẳng nói tiếp:

“Tiếng Việt đa nghĩa lắm. Như cô ấy bảo: ” Trời nóng, em mặc thế này ra suối cho nó mát”. Vậy không biết từ “nó” ở đây, phải hiểu là cái gì???”.

(Hình ảnh trong bài viết mang tính chất minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết)

Posted in VĂN HÓA - XÃ HỘI | 1 Comment »

MỀM NẮN, RẮN BUÔNG

Posted by Mai Thanh Hải trên 24/06/2011

Biển hiệu các dịch vụ bằng tiếng Tàu cạnh nhà máy Nhiệt điện HP

Mai Thanh Hải Blog – “Mình cũng lấy làm lạ: “Sao mà lắm người Tàu trên đất nước mình đến thế?”. Có đi Bắc Nam mới biết. Trên tàu hỏa cũng thấy đông, xuống ga cũng gặp nhiều, qua Thanh Hóa, Vinh và các thành phố lớn cũng nhan nhản người Tàu…” – Một chi tiết trong câu chuyện của tác giả Mai Tiến Nghi (Blog Cua Rận), kể lại câu chuyện mà ông và hàng chục người Việt Nam trên chuyến xe khách đường dài đã chứng kiến, chịu đựng khiến cho người đọc không thể không xót xa , giật mình về 1 thực tại đã, đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ ở nhiều địa phương trong cả nước.


Mình lại nhớ đến câu chuyện cách đây không lâu: Tụi mình xuống Hải Phòng làm phóng sự về tình trạng lao động phổ thông Trung Quốc tràn lan ở TP Cảng. Mặc dù đi xe Lancruised con vẹt xanh đỏ của VTV, đen biển số 80B đàng hoàng, nhưng từ Ủy ban đến Công an TP, huyện Thủy Nguyên, khi nghe đến “tên đề tài” đều… trốn biệt. 

Tìm cách phỏng vấn lao động TQ



Điên tiết, tụi mình phi thẳng đến “Trung tâm lao động Trung Quốc” làm Nhà máy Nhiệt điện Hải Phòng, nằm ỡ xã Minh Đức, huyện Thủy Nguyên và… yểm hộ nhau quay phim, phỏng vấn. Điên nhất là khi chui vào tận cái “khu ổ chuột” của hàng vài trăm lao động Tàu, mấy thằng quần là áo lượt (hình như là Đội trưởng lao động hay quản lý gì đó), xủng xẻng ngăn không cho quay phim tác nghiệp và sai phiên dịch gọi… Công an huyện tới xử lý tụi mình.


Bảo vệ xe Đài – máy quay (tài sản XHCN mà), rút cục đành phải hậm hực vác máy, quay tự động và rút khỏi cái “ổ chuột”, đứng ngoài cổng khóa chặt, nghe chúng nó xủng xẻng chửi tụi mình từ bên trong. Thằng kều, phóng viên Ban Thời sự VTV văng tục, mình vẫn nhớ: “ĐM! Đất nước của mình mà đéo được quay, lại bị chúng nó đuổi cổ. Có khẩu AK ở đây, tao bắn chết mẹ tụi này rồi muốn ra sao thì ra!”.


Phóng sự đó, tụi mình làm rất công phu bởi từ lái xe, kỹ thuật, quay phim, biên tập đều dồn hết tâm huyết cho đề tài. Thế nhưng rút cục, vẫn không được phát sóng. Bài viết này, mình minh họa bằng những tấm hình mình đã chụp, trong mấy ngày đó. Âu cũng thoải mái…

Xin trân trọng cảm ơn người kể lại câu chuyện mang “tinh thần cảnh giác”. Giá như ai cũng thực hiện “đối sách” này, thì chắc hẳn bọn “hố hố há há” chẳng dám ngông nghênh trong phố, ngoài đường, trong công trường, cổng nhà máy… ở khắp các thành phố, vùng miền, thôn quê – biên giới trong cả nước. Đặc biệt, ở ngay trên Biển Đông, kinh nghiệm này cũng nên được học tập.
—————————————————————————–

Mốc địa giới xã Minh Đức bằng… tiếng Tàu
MỀM NẮN, RẮN BUÔNG

Năm ngoái, bằng giấc này, mình vào Đồng Tháp thăm người nhà. Lúc đi bằng tàu hỏa Thống Nhất. Lúc về bằng ô tô giường nằm của hãng xe Hoàng Long.

Đi xe giường nằm tương đối thoải mái. Đỡ tiếng ồn, có máy lạnh và được ngắm cảnh thỏa thích, chứ không như tàu hỏa, cứ “kình kịch, cành cạch” điếc cả tai, nhìn ra ngoài toàn rừng với núi… Nhìn một lúc chán mắt muốn buồn ngủ, nhưng cái tiếng “cành cạch kình kịch” nó choảng vào lỗ tai, khó chịu đến không thể ngủ được.

Nhưng xe chật nên giường nằm chỉ rộng khoảng 50 phân, còn chiều dài cũng đủ 1m90, nhưng khoang để chân người sau, là phần gối đầu của người nằm phía trước.

Nhà xe rất cẩn thận, trước khi lên xe, hành khách mỗi người nhận 1 cái túi nilol bỏ dép giầy vào đấy, rồi cất lên chỗ nằm cùng với hành lí khác. Lúc nào xuống xe, thì cầm cái túi đựng dép ra cửa xe lấy dép đi vào. Vì vậy, sàn xe sạch bong.

Trên xe, nằm ngay trước mình là 2 thằng người Tàu. Mình cũng lấy làm lạ: “Sao mà lắm người Tàu trên đất nước mình đến thế?”. Có đi Bắc Nam mới biết. Trên tàu hỏa cũng thấy đông, xuống ga cũng gặp nhiều, qua Thanh Hóa, Vinh và các thành phố lớn cũng nhan nhản người Tàu…

Sở dĩ mình biết được đó là người Tàu, vì ngày cấp III phải học ngoại ngữ tiếng Tàu, nên nghe tiếng, mình có thể hiểu, còn bảo mình nói thì ngoài “Nỉ hảo, nỉ mân hảo”, chả nói được gì hơn.

Với lại ở Việt Nam, trông thấy anh nào nhếch nhác, đầu trọc, mắt một mí, thuốc lá rút từng điếu ra mời thì chắc chắn là cái anh người Tàu… nhận ra ngay.

Cổng vào “Khu ổ chuột” lao động TQ

Hai thằng người Tàu, đầu trọc nằm ở trước mình (có nghĩa đầu nó gối trên chân mình), một cao một lùn. Thằng cao thì cao hơn mình, nhưng gầy hơn mình. Còn thằng lùn thì thấp hơn mình, nhưng béo hơn. Nếu tính bình quân, thì mình cũng chẳng kém gì chúng nó.

Nhưng 2 thằng này lại rất vô văn hóa. Trên xe cứ cười nói ông ổng cả ngày, cả đêm. Mình không chịu nổi nữa, phải hét: “Im mẹ cái mồm chúng mày đi cho tao ngủ!”. Bọn nó nghe quát vậy thì im bặt, trợn mắt nhìn, rồi lại “hố hố há há”. Cả xe tức điên. Có người chửi: “Mả bố nhà chúng nó! Nó sang nước mình mà cứ như là đến chỗ không người!”.

Mỗi lần nghỉ dọc đường, là 2 thằng lại biến đi đâu mất. Lúc lên xe, tất cả mọi người phải đợi. Nhà xe phải cho người đi tìm. Mãi mới thấy 2 thằng khệnh khạng “hố hố há há” lên xe.

Mình hỏi mấy anh nhà xe: “Kệ cha chúng nó không được à?. Sao lại để nó đi xe?”. Tay nhà xe bảo: “Chúng cháu có muốn chở những loại này đâu, nhưng nó mua vé ở bến, bến xe xếp chỗ nên đành chịu. Chứ chở nó cũng chẳng hơn được đồng nào!”.

Các lao động TQ tràn ra ngoài để…. đuổi phóng viên VTV

Mình bảo: “Kệ mẹ chúng nó!. Nó đến chậm, cho rớt dọc đường!”. Nhà xe phân trần: “Không được đâu chú ơi!. Nó kiện cho mất nghề ấy, chứ chả chơi!”. (Sau này mới biết mấy tay lái xe nói thật. Cái vụ Dìn Kí lật tàu đấy. Nó đòi phải đền 4 thằng Tàu, mỗi mạng 30.000 USD, còn chỉ phải đền mỗi mạng người Việt có 7.000 USD. Vậy ra, giá trị mạng sống chúng nó đắt hơn mạng người Việt Nam?).

Sau khi nghỉ ở Quy Nhơn, lúc lên xe, mình cầm vào cái túi đựng quần áo ở cuối chỗ nằm, thấy dính bết vào tay: “Giời ạ! Bã kẹo cao su!”. 2 thằng chó này ăn kẹo cao su, rồi ném ngay sang chỗ mình. Mình biết điều ấy vì cả xe chả có ai ăn kẹo cao su, chỉ có 2 thằng mồm cứ trèo trẹo như trâu nhai lại. Vả lại, đầu nó sát chỗ mình để hành lí của mình, chỉ cần với tay sang lúc mình không để ý…

Khi 2 thằng đầu trọc “hố hố há há” khệnh khạng lên xe. Mình chìa cái túi có bã kẹo vào mặt 2 đứa, tay xua xua, bảo: “Không nên làm vậy!”.

Hai thằng nhăn răng cười, đầu gật gật.

Hàng hóa TQ do người TQ mang sang bán trước “Khu ổ chuột”

“Mày biết rồi thì ông không thèm chấp!” – Mình ngủ một giấc. Ra đến Đà Nẵng nghỉ ăn cơm. Mình lăng xăng cầm túi đựng dép định xuống xe trước. Hai thằng trọc xuống liền sau. Mọi người trong xe cũng lục tục xuống theo.

Đến cửa xe mình thò tay vào túi lấy dép. Lại thấy dính. Lại bã kẹo cao su. Điên tiết, mình quay ngược lại, chỉ vào mặt 2 thằng Tàu: “2 thằng chó này!. Tao đã nhịn mày lần trước mà mày vẫn còn chơi đểu tao hả. Đồ khốn nạn!”.

Hai thằng lại nhe răng cười!

Không thể chịu nổi nữa, mình rút dép dứ vào mặt 2 thằng: “Ông đã nhịn mày rồi, mà mày vẫn còn giở trò khốn nạn hả! Ông phải đập vào mặt mày, cho mày chừa cái thói khốn nạn đi nhá,2 thằng mất dạy kia!”.

Và mình phang. 2 thằng tránh. Mọi người trên xe nhao nhao: “Đập chết mẹ nó đi!. Nhịn nó là nó tưởng mình sợ!. Ông cứ đập bỏ mẹ nó đi!”. Vậy là mình yên tâm: “Ông một mình, nhưng ông có bao nhiêu người ủng hộ. Ông không sợ!”.

Lao động TQ tại Thủy Nguyên, HP

Hai thằng xanh mặt, cụp đuôi im thin thít.

Chặng đường còn lại, 2  thằng không dám tác oai tác quái nữa. Không thấy “hố hố há há”, nghỉ dọc đường xong cũng nhanh nhẹn lên xe, mọi người không phải đợi.. Nhà xe bảo: “Cái lũ này, mềm nắn rắn buông. Càng nhịn nó càng lấn tới. Cứ phải vậy mới được!”.

 Tới Hà Nội. 2 thằng Tàu nhảy xuống đầu tiên. Mình xuống xe,  nhìn quanh: Không thấy 2 cái đầu trọc đâu!. Bọn này lẩn nhanh thế!..
———————–

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »