Mai Thanh Hải

"Tin thì tin. Không tin thì thôi!"..

Archive for Tháng Năm, 2011

ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP: "TẬP ĐOÀN PHẢN ĐỘNG BẮC KINH PHẢI BIẾT RẰNG, DÂN TỘC VIỆT NAM KHÔNG HỀ BIẾT SỢ".

Posted by Mai Thanh Hải trên 31/05/2011

Tranh cổ động chống quân xâm lược Trung Quốc, 1979

Mai Thanh Hải Blog – “Tập đoàn Phản động Trung Quốc đã lộ rõ nguyên hình. Chúng là bọn phản bội lớn nhất của thời đại, phản cách mạng, phản chủ nghĩa Mác – Lê nin. Chúng là một “bầy quạ đội lốt công”, đã vứt bỏ cái mặt nạ giả danh cách mạng. Cuộc chiến tranh xâm lược nước ta thực chất là một bộ phận của chiến lược bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn của chúng, của chiến lược toàn cầu phản cách mạng của chúng, đồng thời là một bộ phận của chiến lược toàn cầu phản cách mạng của chủ nghĩa đế quốc quốc tế” – Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã khẳng định như vậy trong bài viết đăng trên Tạp chí Cộng sản (3/1979) và nhấn mạnh: “Tập đoàn phản động Bắc Kinh phải biết rằng: Dân tộc Việt Nam không hề biết sợ. Ngay từ thuở xa xưa, khi số dân nước ta mới trên dưới một triệu người, dân tộc ta đã từng đứng lên chiến đấu thắng lợi, lật đổ ách thống trị của bọn phong kiến phương Bắc. Với số quân ít hơn địch, chúng ta đã từng chiến thắng oanh liệt những đội quân đông hơn mình gấp nhiều lần, từ những đội quân xâm lược của các triều đại phong kiến Trung Quốc cho đến những đội quân xâm lược của các nước đế quốc”…

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và các Trợ lý

32 năm đã trôi qua, những lời nói của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn giữ nguyên giá trị lịch sử. Nhân dịp này, Mai Thanh Hải Blog xin trân trọng giới thiệu toàn văn bài viết và nhắc lại lời Đại tướng trong quyết tâm thư: “Bọn xâm lược Trung Quốc phải biết rằng: Cuộc chiến chúng gây ra là phi nghĩa, lòng dân ly tán, nội bộ lục đục, làm sao có đủ sức để cướp nước ta. Đó là vì nước Việt Nam ta có chủ; non sông Việt Nam là của người Việt Nam; bất cứ kẻ thù nào đến xâm phạm, nhất định nhân dân Việt Nam ta đánh bại“.

Chân thành cảm ơn các cán bộ Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam đã cung cấp cho tôi tư liệu quý giá này
——————————————————–

NHÂN DÂN VIỆT NAM NHẤT ĐỊNH THẮNG LỢI,
GIẶC TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC NHẤT ĐỊNH THẤT BẠI
Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

Cuộc kháng chiến cứu nước thần thánh chống giặc Trung Quốc xâm lược, bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN đang diễn ra quyết liệt ở các tỉnh biên giới phía bắc của nước ta.Ngày 17-2-1979, bọn cầm quyền phản động Bắc Kinh đã phát động cuộc chiến tranh xâm lược quy mô lớn chống nước CHXHCNVN.

Từ những ngày đầu, quân và dân ta ở các tỉnh biên giới, từ Lai Châu, Hoàng Liên Sơn, đến Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh đã nêu cao tinh thần quyết chiến quyết thắng, chiến đấu cực kỳ anh dũng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc, gây cho quân giặc những tổn thất nặng nề.

Hưởng ứng Lời kêu gọi của BCHTWĐCSVN, nhân dân ta từ Bắc chí Nam, ức triệu người như một, nhất tề đứng lên, chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Cả nước ta đang hướng về tiền tuyến phía bắc, sôi sục căm thù, tăng cường sẵn sàng chiến đấu, ra sức lao động quên mình, quyết tâm đánh thắng hoàn toàn giặc Trung Quốc xâm lược.

Chủ tịch nước CHXHCNVN đã công bố lệnh Tổng động viên trong cả nước, để bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN: chủ trương quân sự hóa toàn dân, vũ trang toàn dân đang được khẩn trương thực hiện để đánh thắng hoàn toàn cuộc chiến tranh xâm lược của bọn bành trướng và bá quyền Trung Quốc.

I

Cuộc chiến tranh xâm lược do bọn cầm quyền phản động Trung Quốc gây ra đã ngang nhiên xâm phạm độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nước CHXHCNVN, chà đạp lên mọi tiêu chuẩn của luật pháp quốc tế và những nguyên tắc cơ bản trong quan hệ giữa các nước độc lập có chủ quyền.

Tập đoàn phản động Bắc Kinh đã phát hành một cuộc chiến tranh xâm lược không tuyên bố, mở những cuộc tiến công quy mô lớn vào các tỉnh biên giới ở phía Bắc nước ta. Trong lúc đó, chúng rêu rao là đang tiến hành cái gọi là “một cuộc phản công tự vệ”

Chúng đã tuôn ra trên chiến trường một lực lượng quân sự trên nửa triệu quân gồm nhiều quân đoàn và sư đoàn với nhiều đơn vị xe tăng, pháo binh và không quân, ồ ạt đánh sang nước ta trên toàn tuyến biên giới. Chúng đã bị tiêu diệt hàng vạn sinh lực, hàng trăm xe tăng và nhiều phương tiện chiến tranh khác; mặc dù đã bị tổn thất nặng nề, chúng vẫn hung hăng tiếp tục chiến tranh. Trong lúc đó, chúng lại rêu rao là đang tiến hành cái gọi là “những hành động quân sự có tính chất hạn chế về không gian và thời gian” với những lực lượng được gọi là “bộ đội biên phòng”.

Chúng đốt phá làng bản, cướp bóc của cải, giết người già, trẻ em, hãm hiếp phụ nữ, gây ra những tội ác trời không dung, đất không tha. Chúng đến đâu cũng bị đồng bào, chiến sĩ ta đánh trả mãnh liệt. Thế mà, chúng lại rêu rao về cái gọi là thái độ “hữu nghị” với nhân dân địa phương.

Tại sao bọn giặc Trung Quốc xâm lược lại phải bưng bít giấu giếm, hành động xâm lược bỉ ổi của chúng như vậy ?

Đó là về cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam do chúng gây ra là một trong những cuộc chiến tranh phi nghĩa, tàn bạo nhất trong lịch sử. Cuộc chiến tranh ấy là cuộc chiến tranh bẩn thỉu và hèn hạ chống lại nhân dân 1 nước XHCN, 1 nước từ lâu đã từng là người bạn chiến đấu của nhân dân cách mạng Trung Quốc. Cuộc chiến tranh ấy đã xâm phạm độc lập và chủ quyền của 1 nước đã được thế giới coi là biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, 1 nước đã từng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc mình, vì sự nghiệp cách mạng và hòa bình của nhân dân các dân tộc trên thế giới, trong đó có nhân dân Trung Quốc.

Đó là vì, cuộc chiến tranh xâm lược nước CHXHCNVN là biểu hiện tập trung bản chất phản bội, độc ác và nham hiểm của bọn cầm quyền phản động Trung Quốc. Cuộc chiến tranh ấy chính là sản phẩm của sự câu kết giữa Tập đoàn phản bội Trung Quốc với các giới chống cộng khét tiếng ở Mỹ và các giới quân phiệt phản động ở Nhật.

Trong lịch sử phong trào Cộng sản Quốc tế, cũng đã từng có bọn phản động đội lốt XHCN Mác để chống lại chủ nghĩa Mác, làm tay sai cho chủ nghĩa đế quốc để phá hoại phong trào cách mạng. Đặc điểm nổi bật của các thế lực phản bội Bắc Kinh là chúng đang lũng đoạn quyền bính trong một nước đất rộng người đông, có sẵn trong tay một tiềm lực kinh tế và quân sự đáng kể. Chúng luôn luôn nói đến chủ nghĩa Mác – Lênin để chống chủ nghĩa Mác – Lênin, đội lốt cách mạng để chống phá cách mạng. Chẳng thế mà chúng không ngới hò hét chiến tranh, tự hào là NATO của phương đông, là “người bạn nghèo” của chủ nghĩa đế quốc Mỹ và chủ nghĩa tư bản phương Tây. Chúng điên cuồng chống Liên xô và các nước XHCN khác, chống phong trào giải phóng dân tộc, phá hoại hòa bình thế giới với hành động phiêu lưu quân sự xâm lược Việt Nam, chúng đã nghiễm nhiên trở thành một thứ “sen đầm quốc tế mới”, một “tên lính xung kích của chủ nghĩa đế quốc quốc tế”.

Chính vì vậy, mà bọn cầm quyền phản động Trung Quốc là bọn phản bội lớn nhất của thời đại. Chúng là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm của nhân dân ta, đồng thời là kẻ thù nguy hiểm của cả toàn bộ hệ thống XHCN, của phong trào độc lập dân tộc, dân chủ và hòa bình ở châu Á và trên thế giới.

Đối với nước Việt Nam ta, thì chính sách xâm lược tàn bạo của chúng chính là sự kế tục ở một thời kỳ mới của chủ nghĩa bành trướng đại dân tộc đã từng ngự trị trong lịch sử lâu đời của các triều đại phong kiến Trung Quốc. Chính sách ấy là sự biểu hiện tập trung của tất cả những gì là phản động nhất, độc ác và nham hiểm nhất trong quốc sách thôn tính nước ta mà bọn hoàng đế Trung Quốc đã từng theo đuổi qua mấy ngàn năm. Trước chí khí quật cường của dân tộc ta, quốc sách ấy đã bị đập nát tan tành.

Cũng cần nói rằng, chúng ta đã sớm phát hiện dã tâm của các thế lực bành trướng ngày nay, từ lúc chúng chưa có điều kiện xuất đầu lộ diện một cách trắng trợn, ngay trong những năm tháng nhân dân ta còn đang kề vai sát cánh với nhân dân cách mạng Trung Quốc, cùng nhau chống kẻ thù chung là chủ nghĩa đế quốc quốc tế. Dã tâm của bọn chúng là luôn luôn tìm mọi cách làm cho nước ta suy yếu, buộc nhân dân ta phải thuần phục chúng. Đi vào quỹ đạo của chúng.

Ngay lúc đế quốc Mỹ mới phát động chiến tranh phá hoại bằng không quân đánh phá miền Bắc nước ta, nhân dân Trung Quốc đang ủng hộ và giúp đỡ nhân dân ta chiến đấu, thì giới cầm quyền Trung Quốc đã từng nói cho Mỹ biết: “Hễ Mỹ không đụng đến Trung Quốc, Trung Quốc không đụng đến Mỹ”. Nói cách khác, Mỹ có thể yên tâm đánh Việt Nam.

Đến lúc nhân dân ta giành được thắng lợi vang dội, quân đội viễn chinh Mỹ đang lâm vào thế bị suy sụp thì giới cầm quyền Bắc Kinh đã vội vã đón tiếp Ních-xơn, lợi dụng thắng lợi của ta để gây dựng nên cái gọi là “kỷ nguyên mới” trong quan hệ Trung Mỹ, một điều mà họ đã từng ước mơ từ lâu.

Tiếp đó, với sự thỏa thuận ngầm của Mỹ, họ đã thừa lúc ta còn phải dồn sức vào kháng chiến, ngang nhiên đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của nước ta.

Mùa xuân năm 1975, nhân dân ta phát động cuộc Tổng tiến công và nổi dậy, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, thì trong giới cầm quyền Băc Kinh lại có những kẻ trách cứ chúng ta không làm theo lời khuyên của họ: “Nên để công việc thống nhất nước nhà lại cho thế hệ con cháu mai sau”.

Họ đã coi thắng lợi vĩ đại của cả nhân dân ta là thất bại thảm hại của đế quốc Mỹ, đồng thời là thất bại nghiêm trọng của chính bản thân họ.

Với thắng lợi hoàn toàn và trọn vẹn của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, nước CHXNCN Việt Nam ra đời; ước mơ lâu đời của nhân dân ta đã biến thành hiện thực. Anh em bè bạn khắp Năm châu đều đón mừng sự kiện vĩ đại ấy, coi đó là biểu tượng sức mạnh vô địch của độc lập dân tộc và CNXH, của chủ nghĩa Mác – Lênin. Thế nhưng, đối với bọn bành trướng Trung Quốc thì lại khác. Chúng cho rằng, một nước Việt Nam XHCN ngày càng giàu mạnh, có đường lối cách mạng Mác – Lênin chân chính, độc lập và tự chủ là một trở ngại to lớn đối với cuồng vọng của chúng, là một nguy cơ không cho phép chúng dễ dàng bành trướng xuống các nước Đông Nam Châu Á.

Chính vì vậy, ngay từ những ngày đầu nhân dân ta giành được toàn thắng, các thế lực bành trướng Bắc Kinh ngày càng công khai theo đuổi chính sách thù địch có hệ thống đối với nước CHXHCN Việt Nam.

Chúng không ghê tay sử dụng một bọn đồ tể man rợ là bọn Pôn Pốt – Iêng-xa-ry để tàn sát cho hết những người dân yêu nước Cam-pu-chia. Biến nước này thành nước chư hầu và căn cứ quân sự của chúng, gây ra cuộc chiến tranh biên giới ngày càng đẫm máu ở Tây nam nước ta. Trong lúc đó, chúng xúc tiến mọi mưu đồ nham hiểm, dựng nên cái gọi là “Nạn kiều” mượn cớ cắt hết viện trợ gây ra tình hình căng thẳng ở biên giới phía Bắc, chuẩn bị thế trận thôn tính nước ta từ 2 hướng, buộc nước ta phải khuất phục chúng.

Nhân dân ta hết sức bình tĩnh, vững vàng, quyết không rời bỏ con đường cách mạng chân chính của mình. Tiếp tục theo sự vùng lên đấu tranh thắng lợi của nhân dân Cam-pu-chia anh em, trận đồ bát quái của chúng đã bị phá vỡ. Tập đoàn phản bội Trung Quốc bèn điên cuồng phát động chiến tranh xâm lược nước ta hòng thực hiện mưu đồ đen tối của chúng.

Cuộc xâm lược quy mô lớn vào nước CHXHCN Việt Nam đã làm cho tập đoàn phản động Trung Quốc lộ rõ nguyên hình. Chúng là bọn phản bội lớn nhất của thời đại, phản cách mạng, phản chủ nghĩa Mác – Lê nin. Chúng là “bầy quạ đội lốt công”, đã vứt bỏ cái mặt nạ giả danh cách mạng. Cuộc chiến tranh xâm lược nước ta thực chất là 1 bộ phận của chiến lược bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn của chúng, của chiến lược toàn cầu phản cách mạng của chúng, đồng thời là 1 bộ phận của chiến lược toàn cầu phản cách mạng của chủ nghĩa đế quốc quốc tế.

Chúng là những tên tội phạm chiến tranh độc ác hơn cả Hitler, gây ra những tội ác tày trời trên đất nước ta, coi thường xương máu của bản thân nhân dân nước chúng. Chúng đantg ra sức kế tục và hoàn thiện hơn nữa cái thứ đạo đức kinh tởm mà một nhà văn vô sản vĩ đại Trung Quốc đã từng mệnh danh là “đạo đức ăn thịt người” của các triều đại phong kiến. Chúng đã làm ô nhục truyền thống và thanh danh của nhân dân cách mạng Trung Quốc và của những người cộng sản Trung Quốc chân chính. Chúng muốn biến nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa, thành quả cách mạng của nhân dân Trung Quốc thành dinh lũy của một tập đoàn phát xít hiếu chiến, biến quân giải phóng nhân dân Trung Quốc thành một công cụ bành trướng xâm lược.

Các thế lực phong kiến phương Bắc cũng như các nước đế quốc đã mang quân xâm lược nước ta đều đã phạm sai lầm chiến lược, do đó mặc dù hung hăng, tàn bạo đến đâu, cuối cùng đều đi đến thất bại nhục nhã. Tập đoàn phản động Bắc Kinh hãy coi chừng. Chúng hẳn chưa lường hết những thất bại thảm hại trước mắt và cả lâu dài đang chờ đợi chúng.

Tổ quốc Việt Nam anh hùng từng là mồ chôn của tất cả mọi kẻ thù xâm lược. Bọn bành trướng ngày nay nhất định không thể nào thoát khỏi quy luật của lịch sử. Chúng sẽ cùng chung một số phận, chuốc lấy thất bại hoàn toàn.

II

Dân tộc Việt Nam là một dân tộc độc lập, có hơn 4.000 năm văn hiến, một Quốc gia có chủ quyền từ thuở xa xưa. Với một sức sống và chiến đấu mãnh liệt, nhân dân ta đã sớm cùng nhau chung lưng đấu cật, đem hết sức lực và trí tuệ để dựng nước và giữ nước, rèn luyện nên một khí phách kiên cường, một truyền thống bất khuất chống mọi kẻ thù xâm lược.

Qua các thế hệ, chúng ta đã biết bao phen đứng lên chiến đấu và chiến thắng bọn phong kiến xâm lược phương Bắc, giữ gìn độc lập, chủ quyền của Tổ quốc. Hết diệt Tần, chống Hán, phạt Đường, lại đánh Tống, thắng Nguyên, bình Ngô, phá Thanh. Dân tộc ta có thể tự hào rằng, vào thế kỉ XIII, nước Đại Việt đã đánh thắng giặc Nguyên là kẻ xâm lăng hung bạo nhất bấy giờ, không những bảo vệ được nền độc lập của mình mà còn góp phần quan trọng ngăn chận giặc Nguyên tràn xuống Đông – Nam châu Á.

Bước vào thời kì lịch sử hiện đại, dưới sự lãnh đạo của Đảng ta, nhân dân Việt Nam đã tiến hành cuộc chiến tranh chống ngoại xâm oanh liệt nhất trong lịch sử của dân tộc. Nhân dân ta có thể tự hào rằng, trải qua ba mươi năm chiến tranh giải phóng và chiến tranh giữ nước dân tộc ta đã lần lượt đánh đổ chủ nghĩa phát xít Nhật, dánh thắng chủ nghĩa đế quốc Pháp, đánh thắng chủ nghĩa đế quốc Mỹ là tên đế quốc đầu sỏ có tiềm lực kinh tế và quân sự hết sức to lớn.

Ngày nay, đi theo vết xe cũ của bọn phong kiến Trung Quốc và bọn đế quốc thực dân, Tập đoàn phản động Bắc Kinh lại ngang nhiên phát động chiến tranh quy mô lớn nhằm thôn tính nước ta, nô dịch nhân dân ta. Chúng ta đang đứng trước một sứ mệnh lịch sử mới, một nhiệm vụ trọng đại không những có ý nghĩa quyết định đối với vận mệnh của dân tộc ta, mà còn có ý nghĩa thời dại sâu sắc. Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, toàn dân ta cả nước một lòng đứng lên tiến hành cuộc kháng chiến thần thánh cứu nước nhằm bảo vệ Tổ quốc XHCN, bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ nước ta. Cuộc kháng chiến của nhân dân ta còn mang tính chất một cuộc đấu tranh giai cấp quyết liệt nhằm đánh bại kẻ thù nguy hiểm của hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và CNXH.

Trong cuộc đụng đầu lịch sử mới giữa chính nghĩa và phi nghĩa, giữa văn minh với bạo tàn, giữa cách mạng với phản cách mạng, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhân dân Việt Nam ta nhất định thắng lợi, giặc Trung Quốc xâm lược nhất định sẽ thất bại.

Chúng ta nhất định thắng, bởi vì chúng ta chiến đấu cho hòa bình, cho độc lập dân tộc và CNXH. Chúng ta có đường lối Mác – Lê nin đúng đắn và sáng tạo của Đảng ta. Chúng ta có sức mạnh của chế độ làm chủ tập thể XHCN, của nền kinh tế mới, nền văn hóa mới và con người mới XHCN.

Chúng ta nhất định thắng, bởi vì chúng ta có sức mạnh tổng hợp vô địch của chiến tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc và của nền quốc phòng toàn dân vững mạnh, có lực lượng vũ trang nhân dân anh hùng, có khoa học giữ nước ưu việt và nghệ thuật quân sự sáng tạo.

Chúng ta nhất định thắng, bởi vì chúng ta có sự đồng tình, ủng hộ và giúp đỡ quốc tế to lớn và có hiệu lực của Liên Xô, của các nước XHCN anh em khác, của nhân dân các nước yêu chuộng hòa bình và công lý trên thế giới, kể cả nhân dân cách mạng Trung Quốc. Chúng ta có sức mạnh to lớn của dân tộc kết hợp với sức mạnh của ba dòng thác sức mạnh của thời đại.

Không kể Tập đoàn phản động Bắc Kinh gây ra chiến tranh xâm lược với quy mô nào, sử dụng lực lượng và phương tiện vũ khí như thế nào, không kể mưu mô và thủ đoạn của chúng tàn bạo và nham hiểm như thế nào, nhân dân ta quyết dứng lên giết giặc cứu nước, quyết đưa cuộc kháng chiến thần thánh chống giặc Trung Quốc xâm lược đến thắng lợi hoàn toàn, làm tròn nghĩa vụ dân tộc vẻ vang và nghĩa vụ quốc tế cao cả của mình trong giai đoạn mới của cách mạng.

Phải chăng giặc Trung Quốc xâm lược cho rằng, nước chúng lớn, dân chúng đông, quân chúng nhiều thì nhân dân Việt Nam phải sợ chúng, phải khuất phục chúng?.

Tập đoàn phản động Bắc Kinh phải biết rằng: Dân tộc Việt Nam không hề biết sợ. Ngay từ thuở xa xưa, khi số dân nước ta mới trên dưới một triệu người, dân tộc ta đã từng đứng lên chiến đấu thắng lợi, lật đổ ách thống trị của bọn phong kiến phương Bắc. Với số quân ít hơn địch, chúng ta đã từng chiến thắng oanh liệt những đội quân đông hơn mình gấp nhiều lần, từ những đội quân xâm lược của các triều đại phong kiến Trung Quốc cho đến những đội quân xâm lược của các nước đế quốc.

Bọn xâm lược Trung Quốc phải biết rằng: đất nước chúng rộng, người chúng nhiều, nhưng sức chúng nào có mạnh; quân chúng đông mà lại yếu. Đó là vì sức mạnh kháng chiến của cả một dân tộc, cả nước đứng lên chiến đấu, dũng cảm và thông minh, quyết đánh và biết đánh, bao giờ cũng là một sức mạnh vô địch. Đó là vì cuộc chiến chúng gây ra là phi nghĩa, lòng dân ly tán, nội bộ lục đục, làm sao có đủ sức để cướp nước ta. Đó là vì nước Việt Nam ta có chủ; non sông Việt Nam là của người Việt Nam; bất cứ kẻ thù nào đến xâm phạm, nhất định nhân dân Việt Nam ta đánh bại.

Phải chăng tập đoàn phản động Bắc Kinh cho rằng, với đường biên giới chung dài trên 1.000 km – một đường biên giới mà nhân dân hai nước bao giờ cũng mong muốn xây dựng thành đừơng biên giới hữu nghị – chúng có thể lợi dụng địa thế nước ta ở gần nước chúng mà mang quân ồ ạt đánh chiếm nước ta, buộc chúng ta phải khuất phục chúng chăng?.

Bọn chúng hẳn còn nhớ: 600 năm trước, giặc Nguyên đã từng cho rằng, nước Nam ở gần như trong lòng bàn tay, còn Gia-va thì xa hơn như ở đầu ngón tay, vì vậy cần phải xâm lược nước Nam trước để mở đường tràn xuống các nước khác sau. Và chúng đã 3 lần phát động chiến tranh xâm lược nước Nam, đã 3 lần bị đánh bại hoàn toàn. Xưa nay, nước ta vẫn ở gần Trung Quốc, những điều kiện địa lý ấy nào có cứu vãn được cho các đạo quân xâm lược đông đảo từ đời Tần, Tống, cho đến đời Nguyên, Minh, Thanh tránh khỏi số phận bị nhân dân ta đánh bại. Chúng ta càng thấy rõ, nhân tố quyết định thắng bại trong chiến tranh đâu phải là đường đất xa gần; bọn xâm lược bao giờ cũng là kẻ thù địch, xa lạ đối với nhân dân ta, đất nước ta. Vì vậy, chúng làm thế nào lường được hết sức mạnh to lớn của dân tộc ta trong thời đại mới khi vùng lên chiến đấu vì đại nghĩa. Chúng làm thế nào hiểu được núi sông, cây cỏ, bầu trời và vùng biển của Việt Nam, làm thế nào hiểu được cái thế thiên hiểm của địa hình Việt Nam, “bất cứ nơi nào trên đất nước ta cũng là những Chi Lăng, Đống Đa, sông biển ta đều là những Bạch Đằng, Hàm Tử”.

Phải chăng tập đoàn phản động Bắc Kinh đang muốn diễn lại thế trận xâm lược Việt Nam của các thế lực bành trướng phương Bắc dưới thời phong kiến?.

Chúng ta đều biết rằng, mỗi khi muốn đánh nước ta thì bọn phong kiến phương Bắc thường đánh chiếm Lâm ấp, Chiêm Thành để tạo nên thế trận bao vây từ 2 hướng. Ngày nay, để chuẩn bị xâm lược Việt Nam, Tập đoàn phản động Bắc Kinh lại ra sức biến Cam-pu-chia thành căn cứ quân sự vững chắc của chúng, và để phối hợp với quân của chúng từ phía Bắc đánh xuống, vừa để chuẩn bị cho cuộc chinh phục Đông Nam châu Á sau này. Thế nhưng, nhân dân Cam-pu-chia đã vùng lên làm chủ vận mệnh của mình, khôi phục tình hữu nghị lâu đời với nhân dân Việt Nam anh em, giáng cho bọn Bành trướng một đòn chí mạng, thế trận nham hiểm của chúng đã bị phá vỡ.

Phải chăng Tập đoàn phản động Bắc Kinh cho rằng, chúng là tập đoàn cầm quyền ở một nước lớn đang đội lốt Mác – Lê nin, lại câu kết chặt chẽ với chủ nghĩa đế quốc quốc tế và mọi loại phản động nhất trên thế giới, thì chúng đã có vây cánh hơn trước, cho nên đã đủ sức để phát động chiến tranh xâm lược quy mô lớn thôn tính nước ta, buộc nhân dân ta phải khuất phục?.

Ngang nhiên xâm lược nước CHXHCN Việt Nam, chúng đã lộ rõ bộ mặt phản cách mạng trước dư luận tiến bộ toàn thế giới. Không những nhân dân ta đang quyết tâm chống lại chúng, đánh bại chúng, mà nhân dân Liên Xô và các nước XHCN anh em khác, nhân dân tiến bộ cả thế giới đều đứng lên chống lại chúng; những người Cộng sản chân chính và phong trào Cộng sản và công nhân khắp trái đất đang kiên quyết chống lại chúng. Ngay nhân dân cách mạng Trung Quốc và những người cộng sản Trung Quốc chân chính cũng đang đứng lên và sẽ đứng lên ngày càng đông đảo chống lại chúng. Chúng không nghe thấy tiếng thét phẫn nộ của giai cấp công nhân và nhân dân lao động toàn thế giới nguyền rủa chúng, lên án chúng đó sao?.

Hơn thế nữa, những kẻ đồng minh của chúng là chủ nghĩa đế quốc quốc tế và mọi loại phản động hiện đang trên con đường suy yếu, nội bộ đầy mâu thuẫn, làm sao có thể hà hơi tiếp sức để cứu vớt chúng khỏi cảnh cô lập. Còn 3 dòng thác cách mạng của thời đại thì đang ở trên thế tiến công mạnh mẽ. Hệ thống XHCN ngày nay mạnh hơn bao giờ hết, không ngừng phát huy tác dụng là nhân tố chủ yếu quyết định sự phát triển của xã hội loài người trong thời đại mới, bất chấp sự phản bội của các thế lực bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn câu kết với chủ nghĩa đế quốc, bất chấp sự giãy giụa điên cuồng của chủ nghĩa đế quốc liên minh với các thế lực bành trướng và bá quyền nước lớn.

Chúng phải biết rằng, chỉ có chủ nghĩa Mác- Lê-nin chân chính, chỉ có lý tưởng độc lập và CNXH, chỉ có nhân dân cách mạng và những người cộng sản chân chính mới có sức mạnh vô địch, sức mạnh đó nhất định sẽ đánh bại tất cả mọi thế lực phản động, kể cả bọn phản động Trung Quốc xâm lược.

III

Tổ quốc ta một lần nữa dang đứng trước nguy cơ còn mất.

Toàn quân và toàn dân ta hưởng ứng lời kêu gọi của Trung ương Đảng, với niềm tin vô hạn, với tinh thần quyết chiến quyết thắng cao nhất, đang anh dũng lên đường ra trận, giáng cho quân xâm lược Trung Quốc những đòn chí mạng.

Tiếp theo cuộc chiến tranh giải phóng chống đế quốc Pháp và đế quốc Mỹ, cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc chống giặc Trung Quốc xâm lược là một cuộc chiến tranh toàn dân phát triển đến những đỉnh cao mới. Trong lịch sử chống ngoại xâm, chúng ta đã từng lấy nhân nghĩa thắng bạo tàn, lấy chính nghĩa thắng phi nghĩa, lấy những giá trị cao quý nhất của con người mà thắng sức mạnh của sắt thép.

Ngày nay, vì độc lập, chủ quyền của đất nước, vì sự sống còn của dân tộc, vì CNXH, vì sự trong sáng của chủ nghĩ Mác – Lê-nin, chúng ta nhất định đánh thắng hoàn toàn chủ nghĩa bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn, đánh thắng hoàn toàn cuộc chiến tranh xâm lược của bọn cầm quyền phản động Trung Quốc.

Bí quyết bách chiến bách thắng của dân tộc ta là cả nước chung sức lại, toàn dân đoàn kết chiến đấu, phát động và tổ chức chiến tranh toàn dân, phát huy đến trình độ cao sức mạnh của cả nước đánh giặc, thề không đội trời chung với kẻ thù xâm lược. Từ miền biên cương đến các hải đảo, từ thành thị đến nông thôn, toàn thể đồng bào các dân tộc trong cả nước, các tôn giáo, các đảng phái, bất kể già, trẻ, gái, trai, hễ là người dân Việt Nam thì đều kiên quyết đứng lên giết giặc, cứu nước; 50 triệu đồng bào từ Bắc chí Nam kết thành đội ngũ chiến đấu là 50 triệu dũng sĩ giết giặc Trung Quốc xâm lược.

Hơn lúc nào hết, sự nghiệp giữ nước vĩ đại đòi hỏi ở mỗi người chúng ta những hy sinh lớn lao. Trên con đường đi đến thắng lợi, khó khăn gian khổ còn nhiều. Tuy nhiên, sức mạnh giữ nước của dân tộc ta ngày nay lớn mạnh hơn bao giờ hết, chúng ta có những điều kiện cơ bản hơn bao giờ hết.

Đã qua rồi những ngày mà nhân dân ta chưa có một tấc đất tự do, chưa có một tấc sắt trong tay, trong khi nhiệm vụ đề ra là phải chớp lấy thời cơ đưa Tổng khởi nghĩa tháng Tám đến thắng lợi. Cũng đã qua rồi những năm tháng của hai cuộc kháng chiến thần thánh, lúc đầu còn phải chiến đấu với gậy tầm vông và súng kíp, về sau cũng chỉ mới có nửa nước được giải phóng làm hậu phương.

Bước vào kỷ nguyên mới, đất nước ta đã thay đổi và khác xưa. Cả nước Việt Nam đã hoàn toàn độc lập và thống nhất, đang vững bước tiến lên CNXH. Trên cơ sở chế độ xã hội mới, với sự nhất trí chính trị và tinh thần, với lòng yêu nước XHCN và tinh thần làm chủ tập thể XHCN ngày càng cao, chúng ta đã xây dựng được nền quốc phòng toàn dân vững mạnh, một lực lượng vũ trang hùng mạnh hơn bao giờ hết.

Cả nước 1 lòng, phát huy truyền thống đấu tranh bất khuất chống ngoại xâm, nhân dân ta quyết nâng cao hơn nữa những kinh nghiệm đánh giặc, cứu nước, phát triển hơn nữa khoa học và nghệ thuật quân sự của chiến tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc.

Ngày nay, chiến tranh nhân dân ở các địa phương trên mọi miền đất nước đã có một bước phát triển mới, một sức mạnh chiến đấu mới hết sức to lớn. Mỗi một người dân là một chiến sĩ. Mỗi bản làng, xí nghệp, nông trường, hợp tác xã, thị xã, quận huyện, là một pháo đài kiên cường chống giặc. Mỗi tỉnh, thành là một đơn vị chiến lược có đủ sức mạnh tiêu diệt hàng vạn quân địch. Cả nước ta là một chiến trường rộng lớn.

Thực tế đó đã được chứng minh ngay từ những ngày đầu kháng chiến khi giặc Trung Quốc xâm lược đặt chân lên mảnh đất biên cương của Tổ quốc ta. Trong cuộc đọ sức với dân quân tự vệ và bộ đội địa phương của ta, quân đội chính quy của chúng đã bị giáng trả những đòn trừng phạt nặng nề. Mỗi một ngọn đồi ở biên cương là một Chi Lăng chồng chất xác thù. Mỗi một con suối, dòng sông là một Bạch Đằng nhuộm đỏ máu giặc. Ý nghĩa quan trọng của những thắng lợi đầu tiên của quân và dân ta là ở chỗ đó.

Ngày nay, quân đội ta đã có những binh đoàn chủ lực hùng mạnh, có sức đột kích lớn, khả năng cơ động cao, sức chiến đấu mạnh, đã từng tiêu diệt hàng chục vạn quân địch trong một trận tiến công, dù kẻ địch đông như thế nào, hung hãn và được trang bị như thế nào. Trước họa xâm lăng, phối hợp chặt chẽ với cuộc chiến đấu tại chỗ của nhân dân, cả ba thứ quân đều đánh giỏi.

Lục quân, hải quân, không quân đều đánh giỏi. Bộ đội thường trực phải thật tinh. Lực lượng hậu bị phải thật mạnh. Vừa chiến đấu vừa rèn luyện, nêu cao tinh thần quyết chiến quyết thắng, nâng cao kỷ luật trong toàn quân, làm chủ mọi thứ binh khí kỹ thuật hiện đại, nâng cao trình độ hiệp đồng tác chiến, tạo nên chất lượng chiến đấu thật cao, sức mạnh và hiệu lực chiến đấu thật lớn. Các lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam quyết làm tròn xuất sắc mọi nhiệm vụ, phát huy tác dụng to lớn trên chiến trường, tiêu diệt quân giặc Trung Quốc xâm lược.

Trong cuộc kháng chiến thần thánh bảo vệ Tổ quốc hiện nay, với ý chí chiến đấu cao, với những kinh nghiệm sẵn có, tổ chức đã được hình thành, thế trận đã được bố trí, quân và nhân dân ta nhất định phát huy lên một trình độ mới khả năng chủ động và sáng tạo của mình, đánh bại hoàn toàn quân xâm lược. Nhanh chóng phát hiện và nắm vững quy luật của chiến tranh, bám sát và nắm chắc quân địch, nhanh chóng phát hiện chỗ yếu cơ bản và chỗ mạnh tạm thời của quân địch. Lấy đó làm cơ sở để thực hiện chiến lược làm chủ đất nước để tiêu diệt địch, tiêu diệt địch để giữ vững quyền làm chủ đất nước.

Làm chủ chiến trường trong từng trận chiến đấu, trong từng hướng chiến dịch cũng như trong toàn bộ cuộc chiến tranh. Luôn luôn chủ động, luôn luôn quán triệt tư tưởng tiến công, Kiên quyết và linh hoạt, giỏi đánh địch bằng mọi hình thức, tiến công dũng mãnh, phản công kiên quyết, phòng ngự ngoan cường. Bất luận trong tình hình so sánh lực lượng như thế nào, điều kiện và phương tiên vũ khí như thế nào đều phải tạo nên sức mạnh tổng hợp áp đảo, đánh địch trên thế mạnh, giành chủ động về ta, dồn địch vào thế bị động. Đó chính là biểu hiện cao nhất của tư tưởng cách mạng tiến công, là biểu hiện tập trung của tinh thần làm chủ tập thể ở trên chiến trường.

Cuồng vọng của bọn bành trướng Trung Quốc và vô hạn độ. Mưu đồ độc ác và nham hiểm của chúng là trường kỳ tiêu hao lực lượng của ta, trường kỳ phá hoại công cuộc hòa bình xây dựng đất nước ta. Mục đích sâu xa mà chúng theo đuổi là dùng trăm phương nghìn kế làm sao cho nước Việt Nam ta không thể trở nên một nước XHCN giàu mạnh để chúng dễ dàng khuất phục, dễ dàng thôn tính.

Chính vì vây, trong lúc tập trung sức lực ra chiến trường để tiêu diệt, quét sạch chúng ra khỏi bờ cõi, bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nước ta, thì nhân dân ta phải ra sức phấn đấu, vừa chiến đấu, vừa xây dựng, hoàn thành xuất sắc những nhiệm vụ cấp bách mà Trung ương Đảng để ra, thực hiện kỳ được phương sách giữ nước và dựng nước về lâu dài.

Trên mặt trận, đồng bào và chiến sĩ ta phải chiến đấu kiên cường cũng cảm, đánh bại quân xâm lược. Ở hậu phương, khắp cả nước, đồng bào và chiến sĩ ta phải luôn luôn sẵn sàng chiến đấu, chi viện cho tiền tuyến và ra sức xây dựng kinh tế, phát triển văn hóa, ổn định đời sống của nhân dân. Lao động quên mình với năng suất cao, luyện tập quân sự để sẵn dàng ra trận. Giai cấp công nhân và nhân dân lao động trong cả nước phải có sự cố gắng vượt bậc về mọi mặt, kết hợp kinh tế với quốc phòng, quốc phòng với kinh tế, thực hiện càng đánh càng thắng, càng đánh càng mạnh.

Để bảo vệ độc lập, chủ quyền Tổ quốc, chỉ có 1 con đường tiêu diệt hoàn toàn giặc Trung Quốc xâm lược. Để nước ta ngày càng giàu mạnh lên, chỉ có 1 con đường là vừa giành thắng lợi trên mặt trận, vừa giành thắng lợi trong lao động sản xuất, chăm lo đời sống cho chiến sĩ và đồng bào ta.

Đó là nhiệm vụ cao nhất mà Đảng và Tổ quốc đề ra cho các chiến sĩ lực lượng vũ trang nhân dân, cho giai cấp công nhân, giai cấp nông dân tập thể, tầng lớp trí thức xã hội chủ nghía, cho mỗi một người công dân yêu nước trong lúc này. Hơn lúc nào hết, với tính sáng tạo phi thường, toàn dân và toàn quân ta nhất định sẽ lập nên những chiến công vang dội trên tiền tuyến, đồng thhời lập nên những chiến công to lớn trong công cuộc xây dựng kinh tế, xây dựng đất nước.

Trước tình hình mới, chúng ta cần ra sức biến tiềm lực mọi mặt của đất nước thành sức mạnh quân sự trên chiến trường, chuyển sức mạnh tổng hợp của nền quốc phòng toàn dân thành sức mạnh lớn nhất của chiến tranh nhân dân bảo vệ tổ quốc, muốn vậy cần căn cứ vào kế hoạch đã được chuẩn bị và tình hình diễn biến thực tế của chiến tranh mà nhanh chóng động viên sức người, sức của phục vụ tốt nhất cho chiến tranh và quốc phòng, đồng thời tiếp tục đẩy mạnh sản xuất, bảo đảm đời sống của nhân dân.

Đây là một công tác tổ chức thực tiễn cực kỳ quan trọng, có liên quan đến mọi mặt đời sống của xã hội. Chúng ta phải làm thật tốt công tác tổ chức thực tiễn ấy, vừa tập trung lực lượng để đánh thắng quân xâm lược, vừa tăng cường quản lý kinh tế – xã hội, nâng cao kỷ luật lao động và hiệu quả kinh tế trong tất cả các ngành, các địa phương. Có làm được như vậy, chúng ta mới phát huy được tính ưu việt của chế độ XHCN, động viên được mạnh mẽ và kịp thời sức người, sức của cho tiền tuyến, thực hiện “Tất cả để đánh thắng giặc Trung Quốc xâm lược”, đồng thời bảo vệ tính mệnh, tài sản của nhân dân, xây dựng hậu phương ngày càng vững mạnh.

Những thế kỷ trước đây, trước họa xâm lăng, ta chưa hề có những bạn đồng minh lớn mạnh như bây giờ. Tuy vậy, dân tộc ta đã nêu cao tinh thần chiến đâu bất khuất, tự lực tự cường và tài thao lược kiệt xuất, đánh thắng các cuộc chiến tranh xâm lược của các thế lực bành trướng thống trị ở Trung Quốc.

Ngày nay, trong thời đại mới, sự nghiệp chiến đấu chính nghĩa của nhân dân Việt Nam ta có một ý nghĩ quốc tế to lớn. Đứng lên chiến đấu vì độc lập dân tộc và CNXH dân tộc Việt Nam đã được coi như lương tri và trái tim của cả loài người. Dựa vào sức mình là chính, chúng ta có cả loài người tiến bộ cổ vũ và ủng hộ mạnh mẽ. Chúng ta só sự ủng hộ và giúp đỡ to lớn và có hiệu lực của Liên Xô – nước XHCN đầu tiên trên trái đất và của các nước XHCN anh em khác. Chúng ta có tình đoàn kết chiến đấu keo sơn của nhân dân Lào và nhân dân Cam-pu-chia anh em” “Hết lòng ủng hộ Việt Nam”, “không được đụng đến Việt Nam”, đó là ý chí và hành động của mặt trận nhân dân thế giới ủng hộ Việt Nam chống Trung Quốc xâm lược. Trong lịch sử của dân tộc, chưa bao giờ bằng lúc này, kể cả trong những năm kháng chiến chống Mỹ, nhân dân Việt Nam ta lại được sự đồng tình, ủng hộ quốc tế mạnh mẽ, rộng rãi, kịp thời và kiên quyết như ngày nay.

“Không có gì quý hơn độc lập, tự do”

Cả nước lên đường ra trận.

Giương cao ngọn cờ của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh đứng đầu là đồng chí Lê Duẩn, với quyết tâm cao, niềm tin lớn, quân và dân ta kiên quyết tiến lên, đánh thắng cuộc chiến tranh phi nghĩa của giặc Trung Quốc xâm lược, đưa sự nghiệp bảo vệ và xây dựng Tổ quốc Việt Nam đến toàn thắng, góp phần xứng đáng vào sự nghiệp đấu tranh chung của nhân dân thế giới vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và CNXH.

Bọn phản động Trung Quốc xâm lược nhất định sẽ thất bại!.

Nhân dân Việt Nam nhất định thắng lợi!.

Tổ quốc Việt Nam XHCN muôn năm!.

Posted in QUÂN SỰ-QP, THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ, TƯ LIỆU - TÀI LIỆU | Leave a Comment »

BLOG MỚI CỦA TIẾN SĨ NGUYỄN XUÂN DIỆN

Posted by Mai Thanh Hải trên 31/05/2011

Trưa nay, trang Blog của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện đã bị xóa sạch dữ liệu. Mặc dù rất tiếc và biết có thể sẽ lại bị phá hoại, nhưng Tiến sĩ vẫn gom góp lại các bài viết, tư liệu để dựng lên ngôi nhà mới.

Xin trân trọng giới thiệu Blog mới của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, tại đây
Hoặc bạn đọc truy cập: http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/05/loi-mo-cua-nguyen-xuan-dien.html 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

TRANG NGUYỄN XUÂN DIỆN VÀ PHẠM VIẾT ĐÀO MẤT DỮ LIỆU

Posted by Mai Thanh Hải trên 31/05/2011

Vào lúc 12h15 ngày hôm nay (31-5-2011), trang Blog của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện (Xem trang Nguyễn Xuân Diện) đã bị mất hết sữ liệu, nhưng không bị mất quyền kiểm soát. Riêng trang của Nhà văn Phạm Viết Đào (Xem trang Phạm Viết Đào) thì bị mất hoàn toàn.

15h, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện đã lập Blog mới (xem Blog mới), mời mọi người vào thăm và ủng hộ:
Hoặc truy cập: http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/05/loi-mo-cua-nguyen-xuan-dien.html

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

KHIÊU KHÍCH QUÂN SỰ THÁNG 5-2011 VÀ BÀI HỌC 2-1979

Posted by Mai Thanh Hải trên 31/05/2011

Lính Trung Quốc khiêu khích bộ đội ta (mũ cứng), cửa khẩu phía Bắc 1978

Mai Thanh Hải Blog – Mờ sáng 17/2/1979, Trung Quốc đã bất ngờ nổ súng, ào ạt xua bộ binh, xe tăng dưới sự yểm hộ của pháo hạng nặng, đồng loạt tấn công vào các điểm cao, mục tiêu quân sự – chính trị kinh tế của 6 tỉnh trên toàn tuyến biên giới phía Bắc nước ta.

Chúng ta đã bị bất ngờ trước cuộc tấn công. Sự chống trả ngăn bước quân xâm lược, ngay những ngày đầu chỉ được thực hiện bằng những Đồn, Trạm, đơn vị Công an Vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng), bộ đội địa phương, dân quân – du kích – tự vệ và cả những người dân, với trang bị thiếu thốn, lạc hậu. Đến khi các đơn vị chủ lực cơ động từ các vùng miền, tỉnh khác về và đặc biệt là cấp tốc hành quân bằng máy bay, tàu hỏa từ miền Nam ra, chiến trường Campuchia về, thì số lượng không nhỏ cơ sở hạ tầng của ta đã bị lính Trung Quốc phá hủy tan nát, hàng vạn người dân bị thiệt hại và hàng triệu người mất nhà cửa, ruộng vườn, phải tay bị tay gậy, bồng bế nhau sơ tán về tuyến sau. Rất nhiều nhiều đơn vị chủ lực cơ động ra “chi viện cho biên giới phía Bắc” đã không kịp… nổ một phát súng, dù là chỉ thiên trên đầu quân bành trướng xâm lược, bởi lý do rất đơn giản: Quân Trung Quốc đã phá xong, giết xong, rút về từ… tám hoánh.

Lính Trung Quốc đe dọa phóng viên chụp hình

Hôm nay, cho dù một số người cầm quyền đã ký Hiệp định không nhắc lại sự kiện 17-2-1979 cùng quãng thời gian 10 năm sau đó, ròng rã bảo vệ biên giới Tổ quốc; người ta cũng “tế nhị” không ghi lại trong sách Lịch sử trong các cấp học dạy học sinh và cũng muốn lãng quên quá khứ máu xương – nước mắt cả chục năm liền trên biên cương… Thế nhưng chắc chắn, sẽ có 1 lúc nào đó, người ta sẽ phải công khai, sẽ phải tìm hiểu và lật lại vấn đề, để ít nhất rút ra bài học về quan hệ với kẻ láng giềng tham lam và bài học cảnh giác, nắm bắt tình hình, dự đoán tình huống và nhất là để Tổ quốc không bị bất ngờ…

Năm 1979, trước khi cuộc chiến nổ ra, những hành động khiêu khích quân sự, leo thang tình hình của nhà cầm quyền Trung Quốc với Việt Nam xảy ra liên tục. Đơn cử như: Rút hết chuyên gia, kỹ sư, công nhân kỹ thuật đang giúp đỡ, làm việc ở tất cả các công trình, dự án về nước; dựng lên cái gọi là “Nạn Kiều” và kêu gọi, xúi giục những người Việt gốc Hoa, sinh sống bao đời, bao thế hệ, bỏ hết nhà cửa, công việc ở Việt Nam, rồng rắn kéo nhau về “cố quốc” Trung Quốc, trên mọi phương tiện, hiểm nguy…

Đặc biệt, trên biên giới phía Bắc thời điểm 1978, hầu như các tỉnh đều nóng bỏng tình trạng lính Trung Quốc cải trang thành người dân, tràn quan biên giới, xâm nhập vào đất ta để cướp phá lương thực – thực phẩm, phá hoại sản xuất, gây rối – hành hung – bắt cóc cán bộ, nhân dân…

Thi thể chiến sĩ Lê Đình Chinh

Cao trào nhất phải kể đến trường hợp Thượng sỹ Lê Đình Chinh (sinh năm 1960, quê ở xã Hoằng Quang, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa), chiến sĩ thuộc Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 12, Bộ Tư lệnh Công an nhân dân vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng), đã hy sinh ngày 26-8-1978, tại biên giới Lạng Sơn. Thượng sỹ Lê Đình Chinh hy sinh trong khi ngăn chặn hàng chục lính Trung Quốc giả dạng côn đồ, vượt biên giới sang đất ta hành hung cán bộ, phụ nữ, nhân dân địa phương và xác của người chiến sĩ Biên phòng gần 20 tuổi này, bê bết những vết dao quắm, nhưng vẫn phải để vậy, đưa lên băng ca ra cửa khẩu, gọi bên Trung Quốc sang nhìn, để tố cáo…

Trước những hành động khiêu khích như vậy, rất nhiều người đoán chắc sẽ có xung đột – chiến tranh, thế nhưng một số người lại không nghĩ vậy và đến khi súng đã nổ rền trên biên giới, người ta mới “à!” vỡ lẽ và cuống cuồng điều quân chủ lực về chi viện cho những Đồn Công an vũ trang chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, ngọn lê cuối cùng, chiến sĩ cuối cùng; những tiểu đội dân quân – du kích tắc bụp bắn lính Trung Quốc đen đặc bằng súng trường K44, tiểu liên K50 từ hồi đánh Pháp…

Tàu Hải giám xâm phạm nghiêm trọng lãnh hải Việt Nam

Tháng 5/2011, hành động khiêu khích quân sự của Trung Quốc lại được tái diễn bằng việc 3 tàu tuần tra biển Trung Quốc phăm phăm chạy vào sâu trong lãnh hải Việt Nam 84 hải lý để uy hiếp, tấn công tàu địa chấn Bình Minh 02 của Tạp đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) ngay trên vùng biển Phú Yên – Khánh Hòa suốt 4 tiếng đồng hồ. Điều lạ ở đây là suốt thời gian tàu Bình Minh 02 và 4 tàu bảo vệ phải chơi trò “đâm, ủi” giằng co với các tàu Trung Quốc hiện đại trên biển, trong phía bờ không có bất cứ hành động trợ giúp, cứu viện nào, cho dù Quân cảng Cam Ranh (nơi đậu đỗ của các tàu chiến đấu hiện đại nhất thuộc Quân chủng Hải Quân) và sân bay Thành Chơn (hay còn gọi là căn cứ không quân Phan Rang, nơi lúc nào cũng sẵn sàng cất cánh những biên đội máy bay chiến đấu SU30 bảo vệ Trường Sa), nằm gần ngay đó, với tổng thời gian ra tới nơi, chắc chỉ khoảng 15-20 phút.

Cáp thăm dò bị tàu Trung Quốc cắt

Cũng giống như cuối năm 1978, khi hành động khiêu khích của Trung Quốc xảy ra, quá mức chịu đựng, hệ thống các cơ quan truyền thông lại có dịp lên tiếng xả láng, phản đối (điều mà lâu lắm rồi mới được phép, từ sau sự kiện 14/3/1988) và cũng ý chang cuối năm 1978, những phát ngôn của Nhà nước mới dừng ở cấp Bộ Ngoại giao, chưa thấy cấp cao hơn tỏ bày, động đậy…

Cuộc chiến tranh biên giới 1979 kéo dài trong cả chục năm, với không biết máu xương đã đổ xuống, cũng có 1 phần lý do bất ngờ, chủ quan không lường trước mưu đồ của kẻ xâm lấn. Thế nhưng sau hơn 32 năm, chẳng lẽ cái bài học xương máu, cực kỳ quan trọng với mỗi chính thể, lại không rút ra được?..

Thế giới ngày nay đã khác. Vị thế của quốc gia cũng đã khác. Ý thức của con người cũng đã khác và cách nhìn nhận, đánh giá vấn đề cũng khác. Thế nhưng vẫn không gì thay đổi được là tinh thần dân tộc và yêu chuộng hòa bình, không muốn chiến tranh ở mỗi con người, mọi dân tộc, các quốc gia. Người dân Việt Nam – Trung Quốc, không ai muốn tái diễn cuộc chiến tranh như 1979, bởi suy cho cùng, trong mọi cuộc chiến tranh, chỉ người dân là chịu sự mất mát, hy sinh và ý thức của mỗi người, đều đặt niềm tin vào phương pháp xử lý, giải quyết vấn đề của những người cầm quyền.

Nếu nhà cầm quyền Trung Quốc không âm mưu biến Biển Đông thành ao nhà, đưa những lính thủy Trung Quốc ra xâm phạm lãnh hải quốc gia khác, bắn giết người dân nước khác, thì chắc chắn những người mẹ Trung Quốc sẽ không phải tủi hổ khi cái chết của con mình bị gọi là “trừng trị đích đáng”, “quân xâm lược”; nếu bài học cảnh giác, không để Tổ quốc bị bất ngờ được những người lãnh đạo Việt Nam thấm thía, thì chắc chắn sẽ không có những người nằm xuống trong uất ức, không thể hiểu vì sao mình lại bị bắn, như trong buổi sáng sớm ngày 17-2-1979 và bao nhiêu người mẹ, người vợ Việt Nam, đến bây giờ vẫn không biết xác của 64 người thân bộ đội Hải quân mình nằm đâu, khi trúng đạn Trung Quốc, sáng 14-3-1988 tại vùng biển Cô Lin – Gạc Ma, Trường Sa của Việt Nam.

Biên phòng Việt Nam – Trung Quốc đấu khẩu trên đường biên

Bảo vệ đất nước, không chỉ đơn giản là chuyện gọi điện mời báo chí đến họp, phát biểu mấy câu vô hồn như máy khâu chạy lạch xạch quen thuộc, chiếm mấy phút thời lượng trên Truyền hình Quốc gia phản đối, yêu cầu này khác; Bảo vệ đất nước, càng không thể là thi thoảng gặp gỡ – hội đàm cấp này khác và tranh thủ “gài” chuyện chủ quyền lãnh thổ để đối tác “lưu ý giúp đỡ”; Bảo vệ đất nước, lại không thể chơi trò “nói như rồng leo, làm như mèo mửa”: Tuyên bố trên Báo đài, trước Hội trường, Cử tri thì hùng hồn, nhưng khi xảy ra sự việc thì im thin thít, thậm chí không thấy có mặt trên bản tin VTV, như thường lệ; bảo vệ đất nước, tuyệt đối không thể bịt mồm người khác muốn sát cánh hô câu “Bảo vệ đất nước”…

Bảo vệ đất nước, điều đầu tiên là phải tâm niệm “đất nước phải được bảo vệ”, giữ gìn uy danh, phát huy truyền thống quật cường vốn có và phát huy, khơi gợi tinh thần dân tộc trong mỗi công dân. Bảo vệ đất nước – Việc này càng quan trọng hơn khi tư thế của người bảo vệ hiên ngang, ngẩng đầu chứ không dúm dó, sợ sệt và chấp nhận “Trạng chết, Chúa cũng băng hà”… Một chính thể mà những người cầm quyền không biết thổi bùng, tranh thủ ngọn lửa yêu nước trong mỗi công dân, khi chủ quyền lãnh thổ quốc gia bị xâm phạm thì chính thể ấy không đặt lợi ích dân tộc, người dân lên hàng đầu và dĩ nhiên, khái niệm bảo vệ đất nước – người dân, có chăng chỉ chuyện nằm trên giấy. Lâu nay, chúng ta hay nhắc đến 2 chữ “đồng thuận”, thời điểm này là dịp tốt nhất để những người lãnh đạo tỏ rõ vai trò gắn kết, tạo sự đồng thuận trong nhân dân trong việc bảo vệ – xây dựng Tổ quốc. Mọi công dân Việt đang chờ đợi những người lãnh đạo tỏ rõ chính kiến yêu nước, phát động yêu nước và noi gương yêu nước, từ câu chuyện nhỏ mà lớn, truyền thống và hiện tại: “Cương quyết chặn đứng mọi âm mưu xâm lược và để Tổ quốc không bị bất ngờ”…

Bài học này, cha ông ta đã truyền lại từ bao đời trước và vẫn còn vẹn nguyên, nóng hổi cách đây hơn 32 năm: Ngày 17-2-1979, Trung Quốc bất ngờ tấn công xâm lược Việt Nam…
———————————————————————–

HÌNH ẢNH TRUNG QUỐC KHIÊU KHÍCH VIỆT NAM, TRƯỚC 17-2-1979
Lính Trung Quốc khiêu khích bộ đội ta (mũ cứng) tại cửa khẩu biên giới phía Bắc, 1978

Người Việt gốc Hoa bị lôi kéo về Trung Quốc

Người Việt gốc Hoa phải bỏ nơi sinh sống, làm việc để về Trung Quốc trong gian nguy

Lính Trung Quốc hung hãn đe dọa phóng viên chụp hình

Biên phòng Việt Nam – Trung Quốc đấu khẩu ngay trên đường biên giới 2 nước
Thi thể chiến sĩ Lê Đình Chinh sau khi bị lính Trung Quốc dùng dăm quắm chém đến chết

Một số nhóm thám báo đột nhập vào Việt Nam bị bắt giữ

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »

KHÔNG THỂ GIỮ NƯỚC BẰNG SỰ PHẪN NỘ

Posted by Mai Thanh Hải trên 31/05/2011

Mai Thanh Hải Blog – Đến giờ này, những ý kiến về sự việc tàu Tuần tra biển Trung Quốc mang tên Hải giám xâm phạm vùng biển Việt Nam, uy hiếp, tấn công tàu Việt Nam đã đầy ắp trên các trang báo chính thống, đặc biệt là trên các trang mạng xã hội, Blog. Lướt đi lướt lại, chỉ có vài trang, thường ngày vẫn làm “chim mồi” nói xấu này, kích bác nọ là im thít, vẫn vô duyên bàn, kể những chuyện đâu đâu… Mình nói điều này bởi đến như Nhà báo Đào Tuấn, chuyên viết về KTXH, nay cũng chịu không nổi, phải làm hẳn 1 bài dài về chuyện tàu Bình Minh 02. Xin trân trọng giới thiệu.

——————————————————

KHÔNG THỂ GIỮ NƯỚC BẰNG SỰ PHẪN NỘ

Sau hàng chục vụ bắt bớ, giam giữ trái phép ngư dân, ngang nhiên ra lệnh cấm đánh bắt cá trên các vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, có vẻ việc tàu Trung Quốc vào rất sâu trong lãnh hải Việt Nam thực hiện các hành động phá hoại, ngăn cản các hoạt động bình thường và đe doạ sử dụng vũ lực đang cho thấy tính chất leo thang trong các hoạt động xâm lấn biên giới biển của họ.

Video clip, do các thuỷ thủ tàu Bình Minh 02 quay lại vụ tàu hải giám Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam được đăng tải trên Petrotimes, tờ báo chính thức của ngành Dầu khí, cho thấy những con tàu hải giám, một loại tàu cảnh sát của Cục Hải dương Trung Quốc đã tới rất gần các con tàu dân sự Việt Nam. Khoảng cách giữa các tàu Trung Quốc tới Bình Minh 02 và các cáp thu địa chấn chỉ là 500m, khoảng cách bằng nửa tầm bắn súng trường, trong khu vực lọt hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Bình Minh đã liên lạc nhưng không nhận được câu trả lời. Kéo còi cảnh báo nhưng bị phớt lờ.

Và sau đó, tàu Trung Quốc thẳng tay phá hoại cáp địa chấn bất chấp sự ngăn cản của 2 tàu Việt Nam là Đông Nam và Vạn Hoa. Một hành động khiêu khích và sử dụng vũ lực không thể gọi khác. Và sau đó, tàu Trung Quốc ngang nhiên cho rằng Bình Minh đã “xâm phạm chủ quyền lãnh hải Trung Quốc”.

Vụ việc hôm 26-5 là vụ việc nghiêm trọng nhất từ trước đến nay bởi ngoài hành động phá hoại  theo kiểu vừa ăn cướp vừa la làng thì đây cũng là lần đầu tiên tàu Trung Quốc kéo cờ, dàn trận, công khai vào rất sâu lãnh hải Việt Nam. Vị trí tàu Trung Quốc phá hoại cáp địa chấn nằm hoàn toàn trong vùng lãnh hải thuộc chủ quyền của Việt Nam, thậm chí chỉ cách mũi Đại Lãnh (Phú Yên) khoảng 120 hải lý.

Nghiêm trọng nhất là chỉ sau đó chưa tới 48 giờ đồng hồ, trong thông cáo chính thức, phía Trung Quốc vẫn lớn tiếng cho rằng: “Phía Việt Nam đã tiến hành hoạt động thăm dò dầu khí tại vùng biển do Trung Quốc quản lý”. Và vì vậy, sự vi phạm chủ quyền hôm 26-5 không phải là hành vi mang tính cá biệt mà là một chủ trương mang tính nhà nước.

Trong nhiều năm qua, với yêu sách “đường lưỡi bò” – một yêu sách bị tất cả các quốc gia phản đối, Trung Quốc liên tục cử các tàu hải giám xâm phạm các vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam , trong thông cáo mới nhất đã cho rằng: “Trung Quốc kêu gọi giải quyết các tranh chấp liên quan bằng biện pháp hòa bình, nhưng chính hành động của Trung Quốc đang làm phức tạp thêm tình hình ở Biển Ðông”.

Trong vụ khiêu khích hôm 26-5, tàu Bình Minh 02 bất chấp nguy hiểm đã tri trì tại chỗ, thậm chí thu hết các dãy súng trên tàu không để Trung Quốc lấy cớ khiêu khích đồng thời kiên quyết cho rằng họ đang trên vùng thuộc chủ quyền Việt Nam. Nhưng đó là những giờ khắc các thuỷ thủ tàu Bình Minh 02 mô tả đó là vô cùng căng thẳng. Họ sợ dù không làm gì sai. Có thể, ngày mai, các con tàu của Việt Nam, những ngư dân Việt Nam vẫn sẽ tiếp tục ra khơi, đôi khi vì nhiệm vụ, vì miếng cơm manh áo hơn là những tinh thần dân tộc hay yêu nước gì đó mà họ được phong, nhưng thứ mà họ mang theo sẽ là sự sợ hãi. Sợ vì không biết điều gì sẽ xảy ra khi họ một mình trên biển.

Cũng là lần đầu tiên, sự phản ứng được công khai trên báo chí Việt Nam, dù nội dung vẫn lại chỉ là một thông cáo không có gì mới hơn từ phía Bộ Ngoại giao. Nhưng nếu chúng ta chỉ lên tiếng xác nhận chủ quyền mà không có những hành động cương quyết để bảo vệ chủ quyền thì trong tương lai không loài trừ trường hợp tàu vũ trang Trung Quốc sẽ bắt bớ, giam giữ, đòi tiền chuộc đối với những con tàu của Việt Nam, đang hoạt động trên vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam như những câu chuyện đau xót ngày ngày vẫn xảy ra đối với các ngư dân. Giải quyết bằng biện pháp hoà bình không có nghĩa chỉ là bằng những lời tuyên bố suông.

“Chúng tôi mong rằng Trung Quốc sẽ thể hiện vai trò có trách nhiệm của một nước lớn, thực hiện đúng tinh thần tuyên bố của lãnh đạo Trung Quốc”- Người phát ngôn Bộ Ngoại giao nói. Nhưng đối với nghĩa vụ bảo vệ chủ quyền của một nước nhỏ, rõ ràng chúng ta cũng phải làm gì đó chứ chỉ phẫn nộ thôi thì chưa đủ. Mấy ngàn năm nay cha ông ta chưa bao giờ giữ nước chỉ bằng sự phẫn nộ.

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »

TRÁI TIM VIỆT NAM

Posted by Mai Thanh Hải trên 30/05/2011

“Các Vua Hùng đã có công dựng Nước. Bác cháu ta phải cùng nhau giữ Nước” (Hồ Chủ tịch)
 
Mai Thanh Hải Blog – “Hãy cất tiếng nói để mãi lưu truyền/ Lời thề giữ lấy trái tim Việt Nam”. Đó là lời hát trong bài “Trái tim Việt Nam” của nhạc sĩ Tuấn Khanh, được sáng tác ngay sau khi đông đảo nhân dân xuống đường tuần hành phản đối Trung Quốc bắn giết, bắt giữ ngư dân Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa và thể hiện rõ mưu đồ cướp đất, lấn biển Việt Nam, cuối tháng 12-2007. Bài hát đó, những ngày này lại vang lên trong mỗi con người Việt Nam, để thể hiện lòng yêu nước, tinh thần dân tộc và khát vọng tự do, hòa bình. 

Xin trân trọng giới thiệu và rất mong mọi người cùng lắng nghe:

TRÁI TIM VIỆT NAM

Sáng tác và trình bày: Nhạc sĩ Tuấn Khanh

Em có yêu không, tuổi xuân thờ ơ?
Vui sống vô tri cứ như cầm thú
Không hay chung quanh nỗi đau con người
Miệt mài ca hát, đói khát niềm tin

Em có hay không trái tim Việt Nam
Qua bao đau thương vẫn nguyên lẽ sống
Có rớt nước mắt vẫn ngẩng cao đầu
Người người chia sớt để qua bể dâu

Nếu có chết ngày mai
Chỉ xin được thấy đất nước tôi tự do
Hãy nắm chặt bàn tay
Để gieo mầm sống ước mơ ngày mai
Việt Nam phải vẹn nguyên
Không thẹn cùng tổ tiên

Em có nghe không, nước non Việt Nam
Rên siết phân ly trong tay kẻ gian
Hãy cất tiếng nói để mãi lưu truyền
Lời thề giữ lấy nước Nam vẹn nguyên

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »

BÁO CHÍ… VỠ TRẬN

Posted by Mai Thanh Hải trên 30/05/2011

Mai Thanh Hải Blog – Lâu lắm rồi mới thấy bài viết đáng đọc về thực trạng nghề báo. Hình như những tâm sự, hoàn cảnh của người cầm bút, bây giờ ngày càng khó khăn và… vỡ trận: Viết thì không đúng những điều mình nghĩ, viết xong có lẽ cũng chẳng muốn đọc lại; không viết thì vợ con đói khổ, thiếu thốn, nỗi lo cơm áo gạo tiền đè nặng trên vai… Bài viết trên trang của Nhà báo Đoan Trang

Xin trân trọng giới thiệu…

———————————————-

VỠ TRẬN

Hồi bé đọc Tam Quốc, mình rất nhớ đoạn này, nói theo ngôn ngữ trồng cải bây giờ thì là “Những giờ phút cuối cùng của Vân Trường”:

Quan Công đuổi đánh hơn hai chục dặm, lại nghe có tiếng reo, thì là Hàn Đương ở mé hang núi đổ ra, Chu Thái ở mé hữu kéo đến; Tưởng Khâm quay đánh ập lại. Quan Công vội rút lui. Đi chưa được vài dặm, thấy trên gò núi Nam Sơn, có một số người tụ ở đấy, khói bốc nghi ngút. Trên núi có là cờ trắng bay phấp phới, đề bốn chữ: “Kinh Châu thổ nhân”. Họ gọi ơi ới: “Những người bản xứ, mau mau ra hàng đi”.

Quan Công giận lắm, muốn lên núi giết bọn ấy. Bỗng ở trong hang núi lại có hai toán quân của Đinh Phụng, Từ Thịnh đổ dậy đất, chiêng chống rầm trời, vây khốn Quan Công mà đánh, tướng sĩ thủ hạ dần dần tán hết. Đánh nhau mãi đến mờ mờ tối, Quan Công trông ra bốn phía núi, thấy toàn là quân Kinh Châu, người thì gọi anh tìm em, kẻ thì réo con gọi cha, tiếng kêu như ri, rủ nhau đi mất cả. Quan Công quát ngăn lại cũng không được.

Thấy đoạn này minh họa rõ cho cái ý “vỡ trận”. Mà hình như kinh tế, giáo dục, báo chí nước Nam ta giờ đang ầm ầm rơi vào thế ấy.

Bấy giờ báo chí đói lắm, nhiều tòa báo phải tung quân đi các nơi trồng cải, bắt doanh nghiệp làm thịt, mò cả vào làng showbiz thịt “sao”, có khi đói quá ăn thịt lẫn nhau. Người nào yếu, mắt mờ chân run không theo được, đành nằm nhà chờ chết hoặc kêu khóc đợi ứng cứu. Báo điện tử câu view điên cuồng, bọn quân sư nghĩ ra ngày càng nhiều tít bệnh hoạn, dân tình tuy vẫn vào đọc, nhưng thực bụng sợ lắm.

Báo sĩ nhiều người thấy tình hình trồng cải, làm thịt dân rối ren như thế, trong lòng không nỡ, muốn viết khác đi, nhưng phi cải ra, động cái gì cũng bị triều đình hạch tội. Số báo sĩ nao núng, muốn bẻ bút về quê làm ruộng ngày càng nhiều. Lắm kẻ sinh phẫn chí, tối ngày uống rượu rồi trông mặt về phía “Trung ương” mà khóc hu hu, tổng biên tập quát ngăn lại cũng không được. Tiếng kêu than vang trời dậy đất…

Vỡ trận rồi còn đâu? Nước Nam ta từ ngày có báo điện tử đã bao giờ suy đến thế này chăng, trời hỡi trời?

Posted in NGHIỆP VỤ BÁO CHÍ | Leave a Comment »

ĐƯỢC ĐẰNG CHÂN, NÓ LÂN ĐẰNG… BẸN

Posted by Mai Thanh Hải trên 30/05/2011

Mai Thanh Hải Blog – 2 ngày cuối tuần, mình cùng những người bạn phóng xe vào Trung tâm Bảo trợ xã hội Hiền Lương (Yên Thành, Nghệ An) để cùng khám bệnh, tặng quà và thăm hỏi những người già, trẻ bị tật nguyền, không nơi bấu víu nương tựa (chủ yếu là con của những Cựu chiến binh bị nhiễm chất độc màu da cam trong chiến tranh chống Mỹ). Câu chuyện suốt chuyến đi, quay đi quay lại, vẫn quay lại việc 3 tàu chiến đấu Trung Quốc lao vào sâu trong lãnh hải Việt Nam, tấn công – uy hiếp tàu của Tập đoàn Dầu khí Quốc gian Việt Nam (PVN) đang làm nhiệm vụ khảo sát địa chấn trong vùng biển Phú Yên – Khánh Hòa.

Những người bạn đi từ thiện cùng mình, làm đủ nghề: Bác sĩ, Giảng viên Đại học, Giám đốc doanh nghiệp, Luật sư, kỹ sư… ai cũng quan tâm đến câu chuyện Trung Quốc bắt nạt Việt Nam và đều thất vọng: “Không gì nhục hơn khi làm công dân của 1 thể chế ươn hèn!”. Ai cũng bảo: “Mỗi người chúng ta đều phải nộp thuế để Chính phủ nuôi quân đội, mua sắm vũ khí. Những lúc này, vũ khí – quân đội ở đâu?”…

Mình chẳng biết nói gì. Thì thầm gọi điện cho mấy ông bạn Hải quân. Một ông Trung tá chuyên làm nhiệm vụ cấp phát xăng dầu cho các tàu chiến đấu thì say sưa nói chuyện… sắp được về phép, chẳng biết gì về vụ tàu bè ngoài khơi Phú Yên – Khánh Hòa với lý do rất đơn giản “chưa thấy cấp trên thông báo”; một ông Đại tá khác thì đang… ngồi nhậu, lè nhè: “Bao lâu vẫn thế, có được làm gì đâu?”… Lại gọi ra Hà Nội, ông Thượng tá chuyên ngạch Chính trị thì lắc đầu: “Thôi! Đừng đề cập đến nữa, không nói được đâu!”…

Đêm, chạy ra Hà Nội, ông bạn Giảng viên Đại học đi nước ngoài như đi chợ, ngồi thừ nhìn rừng núi, cây cối trập trùng, vướng vít sương mây bên ngoài, thở dài: “Đất nước mình rộng dài, hùng vĩ quá ông ợ!” và lắc đầu: “Rất nhiều lần, tôi có những lời mời gọi công tác, định cư bên ấy nhưng đều lắc đầu bởi vẫn muốn ở lại với quê hương, gia đình và là công dân của 1 nước nhỏ, nhưng quật cường, rất tự hào!”. Lại thở dài: “Tình hình này, có lẽ cũng phải sang bên kia thôi!” và lại thở dài: “Ít nhất cũng không phải học tiếng Trung”…

Buồn quá! Uất quá! Nếu cứ thế này, ai dám chắc là Tổ quốc Việt Nam được toàn vẹn khi mà giặc đã ngấp nghé ngoài biên cương và đang chơi trò “Được đằng chân, lân đằng bẹn”?.. Kiểu này, có lẽ mình cũng phải nhờ ông bạn tý vậy, vì mình cũng ngu lắm, chẳng học được tiếng Tàu và cả nhà mình cũng không muốn những con cháu của mình nhịn nhục, nói cười xủng xẻnh trong nhà, giữa xung quanh đồ Tàu, người Tàu…

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ | Leave a Comment »

"ĐÁNH GIẬP ĐẦU BỌN BÀNH TRƯỚNG BẮC KINH"

Posted by Mai Thanh Hải trên 27/05/2011

Mai Thanh Hải Blog – Đó là câu hát trong bài hát nói ca trù “Giữ cho đẹp mãi quê mình”, do Nghệ sĩ Nhân dân Quách Thị Hồ trình bày. Lời – câu hát đã được đăng tải trên trang của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, đúng vào ngày 17-2-2011. Ngày hôm nay, xin được đăng lại những lời – câu hát này. Thể loại ca trù, có thể không quen với mọi người, nhất là những người trẻ tuổi, nhưng rất mong những ai đọc Entry này, hãy cố gắng lắng nghe, một chút thôi, để thấy ông cha ta đã kiên cường, dũng cảm bảo vệ chủ quyền thiêng liêng Tổ quốc thế nào.
————————————————-


GIỮ CHO ĐẸP MÃI QUÊ MÌNH

Thơ: Khuyết danh

Người trình bày: NSND Quách Thị Hồ

Thể loại: Hát nói Ca trù

Mưỡu:

Non xanh xanh, Nước xanh xanh

Nước non, non nước như tranh tuyệt vời!

Nước vờn buồm lộng ra khơi

Non vờn mây trắng, nắng phơi đồng vàng!

Hát nói:

Quê hương ta đấy!

Hà Nam Ninh biết mấy yêu thương,

Từ Giao An lấn biển kiên cường,

Đến rừng núi Cúc Phương bao hùng vỹ,

Gác Nghinh Phong trăng lồng non Dục Thúy

Dòng Nhị Hà sóng vỗ bến Đò Quan

Tiếng còi tầm nhà máy dệt ngân vang

Đồng Hải Hậu biển lúa vàng rỡn sóng

Này động Thiên Tôn, Này hang Địch Lộng,

Này chùa Cổ Lễ, Này tháp Báo Thiên,

Thành Hoa Lư nước Đại Cồ Việt vang tên,

Đền Bảo Lộc, Trần Hưng Đạo nửa đêm đang truyền hịch!

Đèo Tam Điệp, Nguyễn Huệ thần tốc hành quân diệt địch,

Quỳnh Lưu đuổi Nhật, Khánh Thiện – khu du kích đánh Tây,

Trai Long Phong súng trường hạ máy bay,

Gái Hải Thịnh bắn tàu chiến Mỹ.

Non nước ấy hun đúc thêm hào khí,

Đánh dập đầu bọn bành trướng Bắc Kinh!

Giữ cho đẹp mãi quê mình!

Posted in THỜI SỰ - CHÍNH TRỊ, VĂN HÓA - XÃ HỘI | Leave a Comment »

VIẾT CHO CON GÁI, TỪ TRƯỜNG SA

Posted by Mai Thanh Hải trên 27/05/2011

Mai sau con lớn, con vào Hải quân
Mai Thanh Hải Blog – Ngày hôm nay, triệu triệu trái tim người Việt lại bùng lên ngọn lửa yêu nước, khi nghe tin 3 tàu chiến đấu Trung Quốc, mò vào tận vùng biển Phú Yên – Khánh Hòa uy hiếp tàu dân sự của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt nam, đang làm nhiệm vụ khảo sát địa chất của Việt Nam. Những uất ức, nỗi niềm và tinh thần xung phong, xả thân quyết chiến của những người trẻ, người già lại một lần nữa rực đỏ trong những câu chữ trên mạng xã hội, vằn lên trong mắt khi ngồi với nhau nói chuyện và đọng trên khóe môi cương nghị của những biên tập viên dẫn chương trình Thời sự VTV buổi trưa và buổi tối hôm nay. 
Tối nay, mình đã rưng rưng và cuộn đau trong ngực, khi chứng kiến cảnh hàng trăm con người, chỉ ngồi vỉa hè quán bia Hồng Hường im lặng, dán mắt vào màn hình tivi khi VTV phát bản tin về sự việc tàu chiến đấu Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam, uy hiếp tàu Việt Nam. Im phăng phắc và mắt ngầu đỏ, không thấy 1 tiếng “Dô! Dô” ồn ào như thường lệ; cả mấy đứa nhân viên phục vụ cũng tụm vào nhau, bấu vai nhau lặng lẽ nhìn màn hình, môi mím chặt, mắt ráo hoảnh. Hình như, sau bản tin, có lẽ là rất đặc biệt này, đã có hàng trăm cái cốc chạm vào nhau trong tiếng hô gằn lại “Đánh!” và nhiều ai đó, khàn đục bắt nhịp câu hát, lâu lắm rồi, không được nghe: “Quyết chiến đấu, cho hôm nay, cho con cho cháu và cho khắp mọi nhà”. Tự dưng, muốn đăng lại bài viết, mình đã viết cho con gái yêu, ngay trên boong tàu HQ-996, trong nước mắt làm mềm quai mũ cứng gắn quân hiệu, trên vùng biển Cô Lin – Gạc Ma ở nơi Trường Sa, địa đầu Tổ quốc…

BẢN TIN CỦA VTV VỀ SỰ VIỆC TÀU TRUNG QUỐC XÂM PHẠM LÃNH HẢI VIỆT NAM

——————————-

Con gái yêu của Ba!

Ba đang ở đảo Cô Lin – nơi gọi là đảo chìm, nằm trên rặng san hô xa tít, thăm thẳm và xung quanh mây trời. Nơi đây đúng 20 năm trước, gần 70 chú – bác bộ đội Hải quân đã hy sinh. Gọi là hy sinh theo đúng câu chữ trong văn phạm và những giấy tờ hay trong các buổi lễ nghĩa. Chứ nói đúng ra, các chú, các bác ấy bị lính Trung Quốc giết chết bằng đạn tiểu liên AK bắn gần, bởi lưỡi lê sắc nhọn, bởi báng súng nặng trịch và đại đa số đều chìm xuống biển, chết mất xác. Các chú, các bác ấy nằm xuống cũng chỉ vì cái dải san hô xanh thẳm, xa hút ấy. Nhìn trên bản đồ trong google và dù có phóng to đến cỡ nào thì con cũng khó mường tượng ra cái khoảng biển xanh đó. Chắc con sẽ hỏi: “Chỗ đó là cái gì?”.

“Chỗ đó” là đất đai của Tổ quốc mình, con ạ! Lát nữa (bây giờ là 11 giờ 30 phút), đúng 14 giờ, Ba và mọi người trong Đoàn công tác sẽ làm lễ thả hoa, tưởng niệm những người đã nằm xuống cách đây 20 năm trước. Mọi người trong phòng ở của Ba trên tàu HQ 996 nói: Sẽ thả xuống biển, nơi những người đã nằm xuống đấy đủ cả bia, rượu, thuôc lá, ớt xanh, kẹo cao su… vì “trần sao, âm vậy”. Ba cũng làm như vậy với mọi người và Ba cũng muốn thả xuống đấy cả tâm tình, tấm lòng của Ba mẹ, của con và em, của ông bà, cùng bao nhiêu người khác nữa ở đất liền, để những người trai trẻ đã nằm xuống đấy không uổng phí, không chạnh lòng.

Con chưa hiểu thế nào là Tổ quốc. Con còn chưa học đến những bài văn, thơ trong sách Tiếng Việt nên chưa hiểu. Thế nhưng, có bao nhiêu người quyền cao chức trọng, giàu có, cũng chẳng hiểu được khái niệm Tổ quốc. Mù mờ và hồn nhiên, nhiều người còn ví: Tổ quốc chỉ đơn giản là những đêm hát Karaoke, đám con trai – con gái ôm nhau gào lên bài hát cách mạng hoành tráng trong hơi bia rượu, thuốc lá ngoại sặc sụa…

Buồn cười thế đấy nhưng đó lại là sự thật. Ba chợt nhận ra vậy bởi những ngày sống ở đất liền, Ba cứ cắm đầu vào nỗi lo cơm áo gạo tiền, nỗi lo làm tròn trách nhiệm, hoàn thành nhiệm vụ. Việc viết lách luôn nhìn thấy mặt trái của cuộc sống và cũng luôn thất vọng, cay nghiệt. Hở ra một chút là thở dốc, là ngủ vùi để sang hôm sau lại sấp ngửa đi làm, lo toan bề bộn. Nhiều lúc, Ba cứ nghĩ mình là cái máy, chỉ biết làm việc, làm việc và làm việc.

Thế nhưng đến hôm nay, khi đã lênh đênh cả tuần trên biển. Mở mắt là thấy biển, quay sang 4 phía đều thấy biển. Đi ngủ ban đêm, tỉnh giấc tưởng có con đạp chân vào mặt ba cũng thấy biển. Biển ngoài này xanh biếc hoà với trong vắt mây trời, mặn mòi mùi gió, Ba mới thấm thía thế nào là Tổ quốc.

Cả nhà mình vào bộ đội
Tổ quốc đơn giản chỉ là bình minh đỏ rực trên đảo Song Tử, nơi có cây đèn biển nhẫn nại cả đêm chớp mắt sáng cho những con tàu tỏ đường thông lối; Tổ quốc là màu xanh của biển cả dưới mạn tàu, nơi có những con cá chuồn thấy động, bay vút lên đầu ngọn sóng như thể mơ ước bay cao, bay xa cùng cánh hải âu bàng bạc; Tổ quốc là hòn đảo nhỏ, nơi có các chú bộ đội ở cùng quê mình, cùng giọng nói nhà mình, có vợ và em bé cũng ở gần nhà mình; Tổ quốc là nơi có màu xanh của câu phong ba, cây bàng vuông, cây tra biển trổ hoa trắng tinh, toả màu hương ngan ngát… Xa hơn nữa, ba thấy Tổ quốc của mình ở góc phố Hà Nội, nơi đấy Ba thường ngồi đánh vật với câu chữ đến đêm khuya, nơi có 2 mặt trời nhỏ là con và em Khoai say nồng trong giấc ngủ thiên thân…

Tổ quốc gần gũi và thân thương, như thể những người gần nhất, cạnh bên nhất và bình dị nhất và không thể thiếu được, ở ngay bên mình, trong nhà mình con ạ!..

Ở đảo chìm Cô Lin này, qua mắt thường và qua độ zoom của ống kính máy ảnh Nhật (một cường quốc đã từng thua trận trên đất nước mình), Ba nhìn thấy chiếc tàu hiện đại của Trung Quốc đang ngang nhiên án ngữ trên biển. Chiếc tàu ấy lớn quá, hiện đại quá. Nhưng dù có lớn và hiện đại thế nào thì nó cũng giống như chiếc tàu buôn gắn đại bác của Tây Dương đã từng lừng lững tiến vào Sài Gòn, khiến bao nhiêu người Việt mình khiếp đảm về cái gọi là “văn minh phương Tây” khi ấy.

Bình minh trên đảo Song Tử Tây
Ban đầu là sợ, nhưng rút cục, những người Việt vẫn đánh chìm những thứ của “văn minh phương Tây” kềnh càng ấy. Ông cha mình là vậy, Tổ quốc mình là vậy và những người Việt chân chính của chúng ta là vậy. Hôm nay chúng ta có thể choáng ngợp, có thể ngập ngừng vì cái gọi là “định hướng”, đã ngăn cản ý nghĩ, việc làm của người ta. Nhưng rút cục, cái cũ cũng sẽ bị đào thải để nhường chỗ cho cái cũ… Cái mới ấy, đơn giản là Ba muốn kể cho con gái yêu và rất mực thông minh của Ba.

Không lâu nữa, con sẽ cùng bạn bè chế tạo ra những con tàu hiện đại hơn, hoành tráng hơn để đánh đuổi những con tàu đang chắn trước mặt Ba và đồng độ của Ba hôm nay. Con và bạn bè sẽ khẳng định được vị thế Tổ quốc, để không phải quỵ luỵ, nhường nhịn và nuốt nước mắt khi những người con lính bị bắn chết, bị đâm chết bằng lưỡi lê, bị ngắt quãng tuổi thanh xuân 19-20 bằng dao găm oan nghiệt…

Máu nào chẳng đỏ, nước mắt nào chẳng trong. Ba hiểu điều ấy bởi ba đã gặp những người mẹ ở Quảng Bình – những người đẻ ra các chú, các bác đã nằm xuống ở ngay trên vùng biển Ba đang neo tàu. Người mẹ nào chẳng xót xa, chẳng vật vã và không thể sống yên hàn khi đứa con mình rứt ruột đẻ ra lại hy sinh, khi vẫn còn qúa trẻ. Càng không thể sống nổi khi những giọt máu đó chết vùi trong lòng biển vì đạn quân dụng, vì lưỡi lê, vì dao găm của những kẻ đang nhơn nhơn tươi cười trên màn hình tivi mỗi ngày, mỗi đêm… Thế mới biết nỗi đau câm lặng, nén lại là đáng kính phục con ạ.

Như Ba – Đã từng câm lặng trước ngôi nhà dột nát, hoang tàn của bà mẹ Quảng Bình có người con độc nhất hy sinh trên vùng biển Trường Sa này. Những lúc ấy, Ba chỉ nghĩ: Con phải học tốt hơn, giỏi hơn để Ba mẹ không tủi hổ, để những người con đất Việt không xấu hổ ngậm đắng nuốt cay và con sẽ giỏi để làm tiếp những gì mà ba và bè bạn của Ba đã, đang và sẽ làm cho đất nước này; cho Tổ quốc này và cho vùng biển đảo thân thương nơi xa tít, thăm thẳm này. Con gái yêu của Ba nhé!..

Vùng biển Cô Lin – Gạc Ma
12 giờ 2 phút ngày 24/4/2008 (trước lúc làm lễ tưởng niệm 67 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam hy sinh ngày 14-3-1988)

Posted in GIA ĐÌNH-BẠN HỮU | Leave a Comment »